4.
Châu Dịch Thần vừa dịu dàng dỗ dành Thẩm Giai Hinh trong vòng tay, vừa lạnh lùng trừng mắt với tôi:“Hứa An An, cô thật quá quắt. Tôi chịu đủ rồi. Ly hôn đi.”
Tôi bật cười, cười đến run cả vai:“Ồ, thế à? Muốn cho tiểu tam lên chính thất, nên giờ anh đòi ly hôn với tôi?”
Châu Dịch Thần ôm chặt lấy Thẩm Giai Hinh hơn, mặt mày u ám:“Không liên quan đến Giai Hinh. Là do tôi không chịu nổi cái tính nhỏ mọn của cô nữa.”
Tôi nhướn mày, giọng bỗng cao lên một chút để mọi người xung quanh đều nghe rõ:“Ồ? Vậy là anh vừa tự miệng thừa nhận cô ta là tiểu tam rồi đấy nhé!”
“Cô—”Châu Dịch Thần nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ lên vì giận:“Cô đừng có làm loạn nữa. Tôi muốn ly hôn, tôi phải ly hôn!”
Tôi mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt lại lạnh hơn băng:“Ly hôn? Không đời nào.”
Anh ta sững người, không tin nổi:“Cô biết rõ tôi không còn yêu cô nữa, còn không biết điều à?”
Tôi vẫn giữ nụ cười, nhưng từng chữ như dao:“Anh không yêu tôi, thì sao? Giấy chứng nhận kết hôn vẫn còn đó, tôi là vợ hợp pháp của anh. Anh muốn phủi sạch mọi thứ dễ thế à?”
Lúc này, Thẩm Giai Hinh ngẩng đầu lên từ vòng tay Châu Dịch Thần, ánh mắt ngập nước, giọng yếu ớt tỏ vẻ “cao thượng”:
“Chị Hứa, anh Ấy không còn tình cảm với chị nữa rồi. Giữ anh ấy bên cạnh bằng một tờ giấy hôn thú thì có ý nghĩa gì?Là con gái, nên biết tự trọng tự yêu lấy mình. Chị rút lui đúng lúc, mới là người chiến thắng thực sự.”
Tôi nhìn cô ta như thể đang nghe một con ve sầu mùa hè lảm nhảm.Muốn lên mặt dạy đời tôi á? Còn lâu.
Tôi thật sự không nhịn được mà bật cười lớn:“Ha ha ha… Một tiểu tam mà cũng dám mở miệng dạy tôi thế nào là tự trọng tự yêu á?”“Tự trọng?” – Tôi cười đến run vai – “Cô làm tiểu tam mà cũng gọi là tự yêu lấy mình à?”
Thẩm Giai Hinh mặt mày tái nhợt, chỉ biết nép chặt vào lòng Châu Dịch Thần.Những ánh mắt khác thường của thực khách xung quanh bắt đầu dồn dập hướng về phía cô ta.
Thậm chí có người tính khí thẳng thắn chẳng nể nang gì mà cất giọng châm chọc:“Thời buổi này tiểu tam còn lên lớp chính thất về tự trọng tự yêu nữa kìa?”“Tôi chưa từng thấy ai mặt dày đến mức như vậy.”“Làm tiểu tam rồi, còn muốn người ta khen ngợi mình có liêm sỉ chắc?”
Bốn phía bắt đầu xì xào, từng lời như mũi dao đâm vào cái vỏ bọc đạo đức giả của Thẩm Giai Hinh.
Cô ta bị chọc cho trắng bệch mặt, càng rúc sâu vào lòng Châu Dịch Thần, nhỏ giọng nức nở:“Anh Dịch Thần…”
Châu Dịch Thần lập tức vỗ nhẹ lưng cô ta, dỗ dành như trấn an bảo vật.
Sau đó anh ta quay sang tôi, giọng lạnh tanh như băng tuyết:“Hứa An An, cô thôi ngay cái kiểu vu khống lung tung đi. Giai Hinh không có lỗi gì cả.Tôi đòi ly hôn là vì tôi chán ghét cái kiểu hay ghen tuông vô lý, làm ầm lên của cô.”
“Cô không bao giờ hiểu được áp lực công việc của tôi, lại suốt ngày nghi ngờ, bới móc. Ai ở bên cạnh cô cũng bị cô đuổi đi.Tôi ly hôn là vì tôi mệt mỏi với sự kiểm soát bệnh hoạn của cô.”
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh thường, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả căn phòng.
“Châu Dịch Thần, thôi đừng cố gắng tẩy trắng nữa.”
“Không ưa tôi?” – Tôi nhếch môi bật cười.“Hồi anh tay trắng, nghèo rớt mồng tơi, sao anh không thấy tôi đáng ghét?”
“Lúc tôi bỏ sự nghiệp riêng để giúp anh chạy vạy đầu tư cho công ty, sao anh không thấy tôi khó ưa?”
“Giờ công ty phất lên, bên cạnh có ‘mật ngọt’ khác rồi, quay sang chê vợ không xứng?”Tôi vỗ tay, ánh mắt lạnh buốt như kim châm:“Chúc mừng nhé, Châu tổng. Làm ăn càng giỏi, lật mặt đổi trắng thay đen cũng càng điêu luyện.”
Châu Dịch Thần gằn giọng:“Hứa An An, đừng lôi quá khứ ra nói mãi. Tôi không còn là người đàn ông khi xưa nữa. Giờ tôi có tư cách chọn người bạn đời thực sự của mình.”
Tôi không chút do dự ngắt lời anh ta, nụ cười sắc lạnh hiện lên trên môi:“Xin lỗi, anh không có tư cách đó.”“Tôi – không ly hôn.”“Nên chỉ cần tôi chưa ký đơn, thì anh và cô ta mãi mãi là mối quan hệ mờ ám không thể công khai.Muốn đá tôi để đưa tiểu tam lên làm chính thất?”Tôi khoanh tay, ánh mắt lạnh như băng:“Không. Có. Cửa.”
Châu Dịch Thần tức đến xanh mặt:“Vậy cô muốn thế nào mới chịu ly hôn?”
Tôi liếc mắt, giọng thản nhiên như đang nói chuyện làm ăn:“Rất đơn giản thôi. Anh ra đi tay trắng, và giao luôn 60% cổ phần công ty đang nắm giữ cho tôi.”
Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng bình tĩnh mà từng chữ như đập vào mặt:“Muốn tự do à? Vậy phải trả giá.”
5.
“Hứa An An, cô điên rồi à?!”Châu Dịch Thần nhìn tôi như thể không tin nổi tai mình:“Cô bắt tôi ra đi tay trắng còn đòi luôn 60% cổ phần công ty? Cô có biết mình đang nói gì không?”