Ngay lập tức, vài ô cửa sổ khác hiện rõ vẻ nhịn cười đến run vai—dù ai nấy cố gắng giữ nghiêm túc, nhưng cái vai giật giật đã bán đứng tất cả.
Đòn chí mạng… đến từ ngài Smith.
Vị khách hàng người Đức mặt lạnh như tiền ấy, nhìn chằm chằm vào camera trong vài giây.
Rồi không do dự, dứt khoát đưa tay bấm vào nút “Rời khỏi cuộc họp.”
Khung hình của ông ta—tắt phụt.
Một sự phản hồi rõ ràng, lạnh lùng, không chừa lại chút thể diện nào.
Hiệu ứng domino bắt đầu.
Một người.
Hai người.
Ba người…
Từng ô cửa sổ nhỏ lần lượt tắt đi như ngọn đèn bị dập tắt giữa trời mưa.
Chưa đầy 30 giây—cuộc họp quốc tế vốn đang sôi động đến mức nghẹt thở—giờ chỉ còn lại mấy ô hình trơ trọi phía công ty chúng tôi, cùng một màn hình đen kịt như báo tang cho dự án.
Một cuộc họp trị giá hàng chục triệu, tan thành mây khói… chỉ sau một cái "ôm chiến lược".
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Vương Chí Minh réo lên chói tai như còi báo động.
Trên màn hình: “Sếp Tổng” gọi đến.
Ông ta run rẩy bắt máy, thậm chí còn quên cả việc bước ra ngoài.
“Vương Chí Minh! Mẹ kiếp ông ăn gan hùm mật gấu à?! Dự án hàng chục triệu! Nói bay là bay luôn hả?!”
Tiếng gào như sấm nổ vang khắp phòng họp, qua loa ngoài phát ra rành rọt từng chữ.
“Không… không phải tôi! Là Trình Sương! Chính là con bé Trình Sương đó!”
Bắt được cái phao cứu sinh cuối cùng, ông ta lập tức cuống cuồng trút hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
“Cô ta cố tình phá hoại! Không có đạo đức nghề nghiệp! Bỏ ngang giữa chừng! Tôi đang tìm cách xử lý cứu vãn đây mà!”
Tôi ôm chiếc thùng giấy trong tay, đứng ngay cửa phòng họp, vừa vặn nghe trọn từng lời lật mặt vô sỉ kia—không sót một chữ.
Cố tình phá hoại à?
Không có đạo đức nghề nghiệp?
Từ miệng một gã đao phủ — kẻ vì nhét người nhà vào công ty mà hủy hoại cả một dự án tiền triệu — thốt ra những lời ấy, thật đúng là… hài kịch đen đậm đặc.
Tôi dừng bước, khẽ bật cười khinh một tiếng.
Quay người lại, tôi nhìn thẳng vào gã đàn ông trung niên tóc bết mồ hôi, bụng bia bóng dầu, vẫn đang điên cuồng trút hết tội lên đầu tôi.
Giọng tôi không lớn, nhưng trong căn phòng họp im phăng phắc này, lại vang lên sắc như kim châm — đâm xuyên lớp vỏ đạo đức giả mà ông ta đang khoác lên.
“Tổng Giám đốc Vương.”
Cơ thể Vương Chí Minh đang cúi gằm xuống cái điện thoại bất chợt khựng lại.
Ông ta quay đầu, thấy tôi đang đứng ngay cửa — ôm thùng giấy, bình tĩnh như chưa từng nổi sóng.
Trong mắt ông ta thoáng qua một tia hoảng loạn.
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, môi hơi cong lên, vẽ ra một nụ cười nhếch đầy mỉa mai:
“Cần tôi gửi lại bản ghi hình cuộc họp lúc nãy cho sếp tổng không?”
Tôi ngừng một nhịp.
Ngay giây sau, gương mặt ông ta tái mét như xác giấy.
Tôi thong thả bổ sung thêm:
“À… quên mất. Công ty mình mà, có quy định hết rồi.”
“Mọi cuộc họp quan trọng đều được tự động sao lưu trên server đám mây.”
3.
Trở về căn hộ nhỏ thuê chưa tới ba mươi mét vuông, tôi ném cái thùng giấy xuống sàn nặng nề.
Sợi dây căng cứng trong cơ thể cuối cùng cũng đứt phựt.
Cả người như bị sóng thủy triều mệt mỏi nhấn chìm—một cơn kiệt sức đến từ trong xương tủy.
Tôi thả người xuống sofa, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Không tức giận.
Không buồn bã.
Chỉ còn lại một cảm giác trống hoác đến nực cười.
Điện thoại vẫn nhấp nháy liên tục.
Là những tin nhắn chia buồn, tám chuyện, hiếu kỳ từ đồng nghiệp cũ.
Tôi chẳng muốn trả lời bất kỳ ai.
Tôi block trưởng phòng nhân sự.
Block Vương Chí Minh.
Rồi rời khỏi group công ty.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại vang lên—lạ lẫm và bất ngờ.
Màn hình hiển thị một số điện thoại quốc tế.
Đầu số đến từ Đức.
Tim tôi hẫng mất một nhịp.
Một linh cảm dâng lên.
Tôi hít sâu, điều chỉnh lại giọng nói sao cho bình tĩnh và chuyên nghiệp nhất, rồi nhấn nút nghe máy.
“Hello, this is Cheng Shuang.”
Bên kia đầu dây vang lên giọng nam trầm ấm, lễ độ và rõ ràng, tiếng Anh chuẩn chỉnh với âm sắc nghiêm cẩn đặc trưng người Đức.
“Hello, Ms. Cheng. Tôi là Hans, trợ lý riêng của ngài Adam Smith.”
Trợ lý riêng… của Smith?
Ngón tay tôi khẽ siết chặt điện thoại.
“Ngài Smith vô cùng ấn tượng với năng lực chuyên môn và quyết đoán của cô trong buổi họp sáng nay.”
Giọng người trợ lý không mang theo cảm xúc thừa.
Chỉ đơn giản là… đang đọc lên một sự thật.
“Thay mặt ông ấy và ba đối tác quan trọng khác của dự án này, chúng tôi muốn đề nghị cô hợp tác riêng để đảm nhận toàn bộ phần liên lạc hậu kỳ của dự án.”
Tim tôi đập mạnh một cái.
Hợp tác riêng.
Bốn khách hàng cốt lõi.
Đây… không còn là phiên dịch thông thường nữa.
Mà là—quyền điều phối toàn bộ phần trọng yếu của dự án.
“Về mức thù lao,” anh ta nói tiếp bằng chất giọng vững chãi:
“Chúng tôi sẵn sàng chi trả gấp ba mức lương cũ của cô, thanh toán theo từng giai đoạn của dự án, và trả trước khoản đầu tiên ngay sau khi xác nhận hợp tác.”
Gấp ba.
Không vòng vo.
Không cò kè.
Không cần gửi CV.
Chỉ có hai chữ đập thẳng vào tim tôi—“giá trị.”
Trả trước.