1
Cả phòng bệnh lập tức im phăng phắc.
Tiếng thở cũng nhẹ dần.
Tuệ Mai là ai?
Là mẹ tôi.
Lúc này bà đang ch//ết lặng nhìn bà ngoại, không thể tin nổi:
“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?”
Nước mắt bà ngoại rơi càng nhiều hơn:
“Em con mới ngoài bốn mươi, còn phải nuôi cả một nhà. Giờ mất một quả th//ận rồi thì sau này sống sao nổi…”
“Tuệ Mai à, con không thể thấy ch//ết mà không cứu được, nó là em ruột con mà.”
Mẹ tôi há miệng, mãi mới cất nổi tiếng:
“Mẹ, mẹ đừng vội.
Bác sĩ vừa nói rồi, tuy Kiến Minh bị mất một quả th//ận, nhưng chỉ cần tịnh dưỡng cẩn thận thì cũng không có gì đáng lo…”
“Về sau—”
Bà ngoại đột nhiên hất mạnh tay bà ra, nước bọt văng đầy trong không khí:
“Bác sĩ? Bác sĩ thì biết cái gì!”
“Người ta có hai quả th//ận, tại sao Kiến Minh nhà tôi chỉ có một? Sao nó phải chịu thua kém người khác?”
Dì cả đứng bên cũng hùa theo khuyên nhủ:
“Tuệ Mai à, lời mẹ nói cũng có lý đó.”
“Em con giờ thiếu một quả th//ận, sau này biết đâu bị người ta coi thường. Chị ruột mà trơ mắt nhìn em mình bị bắ/t n/ạt hay sao?”
“Phụ nữ mà thiếu một quả th//ận thì cũng chẳng sao đâu. Huống chi chồng con là Tiêu Bác, nó thương con như vậy, chắc chắn sẽ chăm sóc con tốt thôi.”
Bà ngoại khóc sướt mướt:
“Tuệ Mai, coi như giúp mẹ một lần đi.
Được không con?”
Tôi ném phịch hộp cơm trên tay xuống đất, lao lên đứng chắn trước mặt mẹ:
“Bà ngoại, bà nói cậu thiếu một quả th//ận thì sống không nổi. Thế còn mẹ cháu sống ch//ết thế nào bà không quan tâm sao?”
“Dì cả cũng là con gái bà, là chị ruột của cậu, sao bà không tính để dì ấy hiến?”
Nghe bị gọi tên, dì cả nhảy dựng lên:
“Tại sao lại là tôi?!
Tôi sức khỏe yếu, tôi không hiến!”
Bà ngoại cũng sực tỉnh, vội vàng xua tay từ chối:
“Dì con thì không được đâu, nó còn sự nghiệp, còn phải chăm lo cho gia đình…”
Tôi nghe mà chậc chậc không ngừng:
“Bà ngoại, bà chỉ quan tâm đứa con út, lại nể đứa con trưởng có sự nghiệp, vậy là định để mẹ cháu – đứa con ở giữa – không thương cũng không tiếc sao?”
Bà trừng mắt nhìn tôi, mặt đỏ bừng lên vì tức:
“Tránh ra! Chuyện người lớn con nít không được xen vào, để mẹ con ra đây nói chuyện với mẹ!”
“Tôi là mẹ nó, nó phải nghe lời tôi!”
“Cạch” một tiếng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra từ bên ngoài.
2
“Ai là người nhà của Trương Kiến Minh?”
“Ra ngoài đóng viện phí đi.”
Vừa dứt lời, đám người đang bu quanh lập tức tản sạch.
Anh nhìn tôi, tôi nhìn chị, không ai dám lên tiếng.
Dì cả sợ bị nhắm đến th//ận, đã sớm lủi nhanh vào góc khuất nhất, che kín chiếc túi xách hàng hiệu bên người.
Bà ngoại lau nước mắt, quay sang mẹ tôi nói:
“Tuệ Mai, chuyện hiến th//ận để sau nói tiếp. Trước tiên con đóng viện phí cho em trai đã.
Đợi nó tỉnh, mẹ sẽ bảo nó trả lại cho con.”
Tôi lập tức giữ tay mẹ lại khi bà vừa thò vào túi lấy ví:
“Bà ngoại, đóng thì đóng, nhưng khi nào mới hoàn tiền?”
Bà ngoại cau có vỗ bàn:
“Thì cũng trả chứ sao! Chẳng lẽ lại thiếu tiền nhà tụi con?”
Tôi rút quyển sổ ghi chép trong túi ra:
“Chúng con không muốn tính toán, nhưng lần nào bà cũng bảo mẹ con ứng tiền trước.
Mười năm trước mượn tiền mua nhà cho cậu, chưa trả.
Tám năm trước mượn tiền mở tiệm cho dì cả, cũng chưa trả.
Sáu năm trước…”
Việc quá nhiều, đọc không xuể, tôi dứt khoát mở quyển sổ đưa cho mọi người cùng xem.
Quyển sổ không lớn, mà đã kín hết bảy trang.
Từ khoản lớn như đặt cọc mua nhà, đến khoản nhỏ như học phí, sách vở của con cái.
Một nửa là cậu, một nửa là dì.
Người xem đều xì xào:
“Mỗi lần không bao nhiêu, nhưng cộng lại thì khối tiền đấy.”
“Không ngờ nha, nhìn Tú Nhã giàu có vậy mà vay em gái nghìn tệ cũng không thèm trả?”
“Còn Kiến Minh thì suốt ngày ăn nhậu, chưa từng nhớ mình còn nợ chị gái đống tiền.”
Bà ngoại tức đến run cả ngón tay:
“Toàn người một nhà, mà sao con lại tính toán chi li như vậy!”
Tôi chỉ vào quyển sổ:
“Bà ngoại, nhà tụi con giờ thật sự không còn tiền. Bà cứ bảo dì cả là người thành đạt nhất, vậy để dì ứng trước đi.
Đợi cậu tỉnh, trả lại cho dì là được rồi.”
Bà vẫn định nói mẹ tôi, nhưng vừa nhìn quyển sổ thì cứng họng.
“Dì cả, hay là con…”
Dì cả nhanh như cắt lao ra cửa, không thèm quay đầu lại: