6
Những chuyện kiểu này chẳng hiếm.
Bà ngoại sống cùng cậu út, nhưng việc gì cũng phải gọi điện báo với nhà tôi.
Hết thịt hết rau — gọi.
Đào được lạc ngoài ruộng — gọi.
Tivi hỏng — gọi.
Thậm chí đến việc mua túi đựng rác — cũng gọi mẹ tôi.
Tôi từng tò mò hỏi:
“Bà ơi, mấy việc này sao bà không nói với dì hoặc cậu?”
Nhắc đến dì cả và cậu út, bà ngoại liền ngẩng cao đầu đầy tự hào:
“Dì con ở xa quá, nói cũng chẳng về kịp.”
“Cậu út mỗi ngày đi làm xong còn phải chăm lo gia đình, bận lắm.”
“Còn mẹ con thì khác, nó ở gần, lại nhàn.”
Lúc nhỏ, tôi nhìn mẹ tất bật quay như chong chóng mà chẳng hiểu cái gì gọi là “khác”.
Rõ ràng mẹ cũng phải đi làm, cũng phải lo toan mọi việc, cũng rất mệt.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Khác — là khác trong lòng bà ngoại.
Yêu thương luôn có phân cấp.
Dì cả xuất sắc, đáng tự hào.
Cậu út là con trai, trời sinh không phải làm việc nặng.
Còn mẹ tôi — con gái thứ hai, sinh ra để cống hiến: bỏ tiền, bỏ sức, làm những việc mệt nhọc và bẩn thỉu.
7
Nhìn mẹ thẫn thờ mất hồn, tôi quyết định cho bà thêm một cú tỉnh ngộ.
Tôi lấy từ túi ra một chiếc vòng vàng:
“Mẹ, mẹ nói đây là vòng vàng bà ngoại tặng mẹ.”
“Con đem đi kiểm tra rồi, là đồ giả.”
Tay mẹ run run nắm lấy chiếc vòng, miệng lẩm bẩm:
“Sao có thể… sao lại là giả được…
Sao lại là giả…”
Tôi khẽ vỗ vai mẹ, không biết phải an ủi thế nào.
Mẹ rất quý chiếc vòng đó.
Đó là thứ bà ngoại đưa tận tay cho bà khi còn nằm viện.
Hồi đó bà ngoại bị bệnh nặng, mãi không thuyên giảm.
Dì cả và cậu út bàn nhau ngầm rằng nên ngừng chữa.
Bà ngoại nằm trên giường, chủ động phân chia tài sản.
Nhà thì để lại cho cậu út — vì là đàn ông, không thể không có nhà.
Tiền tiết kiệm chia làm hai phần: một phần cho dì cả,
một phần còn lại đổi thành chiếc vòng vàng này cho mẹ tôi.
Lúc nhận được nhà và tiền, dì cả và cậu út quay người bỏ đi.
Chỉ có mẹ tôi vì tình thân mà ở lại chăm sóc.
Thời gian bận nhất, ba ngày bà không ngủ nổi một giấc.
Ăn uống vệ sinh đều diễn ra trong phòng bệnh.
Chăm sóc bà từng ly từng tí.
Chăm đúng một tháng, sức khỏe bà ngoại lại bắt đầu chuyển biến tốt.
Từ đó, thuốc thang hàng tháng, tái khám hàng năm,
lần nào chi phí cũng là mẹ tôi bỏ ra.
Mẹ tự tay đưa đi, lại đích thân đón về.
Chưa bao giờ thiếu một lần.
Chiếc vòng đó mẹ xem như bảo vật.
Sợ trầy xước, sợ hỏng, luôn cất kỹ trong tủ, chưa từng đeo lần nào.
Lâu lâu mới lấy ra nhìn một cái, xem như là ký ức quý giá.
Lần này vì tôi khởi nghiệp thiếu vốn, mẹ mới đau lòng đem vòng đi bán.
Không ngờ lại là đồ giả.
8
Bố tôi dừng xe trước tiệm vàng, đưa chiếc vòng cho nhân viên bên trong:
“Làm phiền kiểm tra giúp chúng tôi.”
Chiếc vòng bị cắt ra một đoạn, lộ phần lõi bằng bạc bên trong.
“Đây là vòng mạ vàng, bên trong là bạc, chỉ có lớp vàng mỏng ngoài cùng là đáng tiền.”
Mẹ tôi không cam lòng, lôi ra hộp trang sức năm đó:
“Chiếc vòng này là tôi mua ở tiệm anh chị, hóa đơn, hộp đựng đều còn nguyên đây.”
Nhân viên mỉm cười:
“Xin lỗi chị, đúng là bên tôi có mẫu mã này,
nhưng chiếc này không phải hàng của tiệm chúng tôi.”
“Chị xem bên dưới này, không hề có ký hiệu khắc mộc.”
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào chỗ đó rất lâu rất lâu.
Cuối cùng òa khóc, người run lẩy bẩy:
“Năm đó tôi chẳng có gì, chỉ có cái vòng này…
Vậy mà cũng là đồ giả sao…”
Tôi tháo chiếc khóa trường mệnh trên cổ xuống, đẩy về phía trước:
“Làm phiền kiểm tra luôn giúp ạ.”
Tết năm nào bà ngoại cũng không lì xì, bao năm qua chỉ cho tôi đúng một chiếc khóa trường mệnh.
Bà nói khóa trường mệnh có thể bảo vệ bình an cả đời, còn hơn tiền mừng tuổi.