Từng chữ ông ta nói ra đều như một cái tát, tát vào mặt tất cả những người đang vắt kiệt sức vì công ty này nhưng… không phải “người nhà”.
Tôi mỉm cười, giọng đầy thành khẩn:
“Tổng giám đốc Vương nói đúng, là tôi suy nghĩ nông cạn quá rồi.”
Vẻ mặt ông ta rõ ràng là rất hài lòng với sự “thức thời” của tôi.
Ông ta ngả người ra ghế, lộ ra vẻ yên tâm và đắc ý.
“Em hiểu vậy là tốt rồi. Về sau, em cố gắng dìu dắt thêm Tiểu Trương nhé.”
“Những nguồn khách em có, chia sẻ cho nó một chút, để nó nhanh trưởng thành.”
“Yên tâm, công ty sẽ không bạc đãi em đâu. Chờ sau này công ty lên sàn, quyền chọn cổ phiếu nhất định có phần em.”
Ông ta bắt đầu vẽ bánh vẽ.
Một cái bánh to tròn, đầy màu sắc — nhưng rỗng ruột đến đáng thương.
Tôi gật đầu, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành:
“Vâng ạ, em sẽ cố gắng hỗ trợ Tiểu Trương hết mình, cái gì em biết, em sẽ dạy hết cho cậu ấy.”
Ông ta hoàn toàn yên tâm, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, trên mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện — như thể đã nhìn thấy cảnh cháu trai mình vững vàng đứng mũi chịu sào, còn ông ta thì an nhàn hưởng lợi.
“Đi đi, làm tốt vào.”
Ông ta phất tay, như thể đang đuổi một nhân viên không mấy quan trọng.
Tôi đứng dậy, lễ phép gật đầu với ông ta rồi quay người rời khỏi phòng làm việc.
Cánh cửa vừa khép lại, nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.
Trở về chỗ ngồi, tôi mở lại file tài liệu từ hôm qua, tiếp tục công việc “bàn giao”.
Tôi liệt kê quy trình từng dự án, từ khi khởi động đến lúc kết thúc — từng bước một đều được viết rõ ràng, dễ hiểu.
Bất kỳ ai cầm được tập tài liệu này, đều có thể nhanh chóng tiếp quản công việc.
Bề ngoài nhìn vào, tôi không hề giấu giếm điều gì.
Nhưng ở mục quan trọng nhất — "Người phụ trách phía đối tác", tôi chỉ ghi… số tổng đài.
Còn những người thật sự có quyền quyết định:
– Số điện thoại riêng
– WeChat cá nhân
– Sở thích, thói quen, sinh nhật con gái hay món rượu yêu thích...
Những thông tin tôi mất vài năm trời mới tích lũy được —
Tôi không để lại một chữ.
Tôi thậm chí còn thật lòng “chỉ dẫn”, gọi Tiểu Trương đến ngồi cạnh, mở một tập dự án và bắt đầu “dạy”:
“Nhìn nha, bước đầu tiên là gọi điện xác nhận nhu cầu khách hàng, số tổng đài đây.”
“Sau đó viết đề xuất dựa theo yêu cầu. Chú ý nhấn mạnh ưu thế bên mình. Mấy đoạn này em cứ học thuộc đi, toàn mẫu chuẩn cả rồi.”
Tiểu Trương nghe đến phát chán, mặt mũi bực bội, ánh mắt lộ rõ sự khinh thường.
Cậu ta nghĩ đây toàn là mấy thứ vớ vẩn sơ đẳng, với “tài năng tương lai” như cậu ta thì chẳng có chút giá trị nào.
Điều duy nhất khiến cậu ta hứng thú là:
Khi nào khách sẽ mời ăn, khi nào sẽ đưa quà.
Tôi thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn nhẫn nại chỉ dẫn từng câu một.
Sự ngoan ngoãn, sự phối hợp của tôi — chính là thứ khiến họ mất cảnh giác hoàn toàn.
Tổng giám đốc Vương nhìn thấy tất cả, trong lòng càng tin chắc rằng mình đang nắm toàn cục.
Ông ta tưởng rằng, cuối cùng mình cũng đã thuần hóa được con sói.
Nhưng ông ta không biết —
Điều ông ta vừa làm, chỉ là khoác lên một con sói sắp xé toang cả đàn cừu của ông ta… một lớp da cừu mềm mại.
Và tôi—
Chỉ cần thêm vài ngày nữa thôi.
Đợi đến khi lớp da cừu này che khuất hoàn toàn những chiếc răng nanh,
Tôi sẽ nhẹ nhàng mà… cắn đứt yết hầu của ông ta.
3.
Một tuần sau, tất cả các dự án tôi phụ trách — phần "trên mặt giấy" — đều đã được bàn giao sạch sẽ, không chừa kẽ hở.
Từng tài liệu đều được lưu trữ gọn gàng.
Từng email đều được trả lời đầy đủ.
Bàn làm việc của tôi sạch sẽ đến mức trông như chỗ ngồi của một nhân viên mới chưa từng sử dụng.
Thời cơ đã đến.
Tôi in bản đơn xin nghỉ việc đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Không dòng cảm ơn, không lời lưu luyến — chỉ đúng một câu:
“Vì lý do cá nhân, tôi xin nghỉ việc.”
Tôi bước đến trước văn phòng Tổng giám đốc Vương, gõ cửa.
Ông ta đang gọi điện.
Thấy là tôi, ông cau mày, ra hiệu chờ một chút.
Nội dung cuộc gọi hình như liên quan đến một dự án mới — phía đối tác đưa ra yêu cầu khắt khe, ông ta đang phải cố nén giọng để thương lượng.
Vài phút sau, cuộc gọi kết thúc.
Vẻ mặt ông ta hiện rõ sự bực bội:
“Có chuyện gì?”
Tôi nhẹ nhàng đặt tờ đơn nghỉ việc lên bàn làm việc gỗ lim bóng loáng trước mặt ông ta.
“Tổng giám đốc Vương, tôi đến để nộp đơn nghỉ việc.”
Sự bực bội trên gương mặt ông ta lập tức chuyển thành kinh ngạc.
Ông ta cầm tờ giấy A4 mỏng dính lên, nhìn hết lần này đến lần khác, cứ như thể trên đó viết toàn chuyện hoang đường.
“Nghỉ việc? Lâm Vãn, cô đang đùa tôi à?”