4.
Tôi không thể tin vào tai mình.Nhưng chiếc bàn trống trơn trước mắt lại nhắc tôi nhớ rõ một điều — Hà Phương thực sự dám làm chuyện như vậy.
“Tôi đã nói rồi, ba mẹ cô dạy không nổi thì để tôi dạy!”Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Giờ thì cả phòng ban đều biết, tiền thưởng bảy vạn của cô có vấn đề.Đã là tiền lách luật từ công ty mà ra, thì phải trả lại cho công ty thôi.”
“Mấy món rác rưởi đó của cô, tôi bán được tám vạn.Trừ đi phần phải nộp lại cho công ty, số còn lại tôi giúp cô gửi về quê, gọi là hiếu kính cha mẹ.”
Cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu, tôi không thể nhịn thêm nữa, buột miệng hét lên:
“Hà Phương, chị bị điên à? Một cái túi của tôi cũng đã sáu con số, chị dựa vào đâu mà dám tự ý bán đồ người khác?”
Hà Phương liếc tôi một cái rõ dài, rồi đảo mắt:
“Xem ra ba mẹ cô thật sự không dạy nổi cô cách tôn trọng người lớn rồi.”
“Cô chỉ là một đứa mới ra trường, tôi còn chừa cho cô chút thể diện. Ai ngờ da mặt cô dày đến mức này?Tiền đó là tiền đàng hoàng sao? Cô nói mà tôi nghe còn muốn buồn nôn!”
Vu khống trắng trợn như thế mà cô ta nói ra được?Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn những từ ngữ chửi rủa — không thể bình tĩnh nổi.
Bỗng, một dáng người già nua, tóc bạc trắng lấp ló ở cửa thu hút ánh mắt tôi.Một bà cụ đứng đó, dáng vẻ vừa lo lắng, vừa lạc lõng.
Là… bà nội tôi — người vẫn sống một mình dưới quê!
Tôi vội vàng chạy tới đỡ bà.Còn chưa kịp hỏi gì, Hà Phương đã nở nụ cười “hiền từ”:
“Tôi có tra địa chỉ nhà cô, phát hiện ra còn có bà cụ tám mươi đang sống một mình dưới quê.”“Nên tôi đã giúp cô đưa bà lên đây rồi. Làm cháu gái thì phải hiếu thảo chứ, đừng có tiền là tiêu vào mấy thứ linh tinh, nên nghĩ đến người thân từng khổ vì mình một chút.”
Cô ta điên rồi thật rồi!
Nói xong, Hà Phương móc trong người ra một xấp tiền mặt, rút vài tờ nhét vào tay bà tôi.
“Phần còn lại là tiền của công ty, để phát thưởng cho mọi người và tổ chức team building!”
“Cảm ơn chị Hà!”“Chị Hà sáng suốt thật đấy!”
Đám đồng nghiệp vỗ tay reo hò nịnh bợ như vỡ chợ.
Bà tôi cầm mấy tờ tiền, đứng đờ ra giữa phòng, rõ ràng là bị dọa đến choáng váng.Tôi nhìn mà đau lòng không chịu nổi, lúc này tôi chẳng còn để tâm gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng đưa bà rời khỏi cái nơi điên rồ này.
Tôi xoay người định đi thì bất ngờ bị một giọng nói gọi giật lại.Là bảo vệ công ty.
“Chiếc Porsche trong tầng hầm là của ai?”
Porsche?Tôi nhớ rõ — trong gara chỉ có đúng một chiếc Porsche mới.
Bảo vệ đưa ra một tấm ảnh, giơ lên cho cả phòng cùng nhìn.Trong ảnh, lớp sơn trên thân xe bị cào xước loang lổ, kính xe vỡ nát, khắp thân còn bị ai đó dùng sơn trắng viết nguệch ngoạc những từ như “đồ tiện”, “tiểu tam”…
Đó chẳng phải chính là chiếc xe mà Phó Viễn Châu vừa tặng tôi hôm qua sao?
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “ầm” — máu như xộc thẳng lên óc. Lại thêm trò gì nữa đây?!Tôi tức đến mức buột miệng hét lớn:
“Đó là xe mới! Tôi còn chưa kịp lái một lần nào!”
Đám đồng nghiệp liếc nhìn nhau rồi bật cười.
“Thật giả vậy? Người thường như cô mà đòi chạy xe xịn như thế á?”“Còn bày đặt giả làm tiểu thư nhà giàu? Có bản lĩnh thì móc chìa khóa ra xem nào!”
Tôi tức đến nghiến răng, lao thẳng xuống gara.Bà tôi lo lắng, lẽo đẽo chạy theo tôi từng bước.
Tận mắt nhìn thấy chiếc Porsche mới tinh bị đập đến thảm hại, lòng tôi như bị bóp nghẹt, ngực đau thắt.Và khi tôi bắt gặp vẻ mặt đắc ý không che giấu của Hà Phương… tôi hiểu rồi.
Vừa rồi bán lén đồ đạc của tôi, giờ lại phá xe.Chín phần mười là do cô ta làm!
Tôi lao thẳng đến trước mặt Hà Phương, không kịp nghĩ ngợi gì, vung tay tát cô ta một cú giòn tan.
“Hà Phương! Chị tưởng tôi nhịn là chị muốn làm gì thì làm à?!”
Hà Phương ôm mặt, trợn mắt hét lên một tiếng đầy kinh hãi:“Con tiện nhân này! Mày dám đánh tao à?! Mày đừng có mà vu oan cho người khác!Rõ ràng là mày làm chuyện đê tiện quá nhiều, giờ bị báo ứng, liên quan gì đến tao?!”
Cô ta chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng chua ngoa chát chúa:“Chắc là vợ người ta đến bắt quả tang tiểu tam nên mới phá xe đấy!”
Vừa nói, cô ta vừa gào lên vừa lao về phía tôi, tay chân loạn xạ như muốn xông vào ăn thua đủ.
Bà tôi hốt hoảng xua tay ngăn cản, cố chen vào giữa hai người.“Đừng… con ngoan, đừng nóng. Có gì từ từ nói!”