4
Ba tháng trời, tôi đều mang bánh bao cho cậu ta.
Sáng hôm ấy, tôi đặc biệt dậy sớm, chuẩn bị hai phần cơm hộp — một cho mình, một cho Chu Nghiễn.
Bên trong có thịt kho tàu, trứng chiên, thêm hai miếng rau xanh.
“Ăn Tết à?” – Cậu ta đùa khi nhận hộp cơm.
Tôi đá cậu ta một cái: “Ăn mừng cậu lọt vào top 10 toàn khối đấy.”
Chu Nghiễn nghiêng người né, hừ nhẹ một tiếng rồi ngoan ngoãn mở hộp, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
“Ngon không?” – Tôi có chút hồi hộp.
“Cũng được.” – Cậu ta nói xong liền ăn sạch phần cơm của mình, tiện tay gắp luôn hai miếng thịt trong bát tôi.
Tôi làm bộ định đánh cậu ta, nhưng nắm tay giữa không trung liền bị giữ lại.
Chu Nghiễn nắm lấy cổ tay tôi, làn da chỗ ấy bỗng nóng rực.
“Muốn đánh lén tôi à?” – Cậu ta nhướng mày cười, giọng trầm thấp, lười biếng nhưng mang chút trêu chọc.
Tai tôi đỏ bừng, gần như bỏ chạy khỏi chỗ ngồi.
Tối hôm ấy, sau giờ tự học, bất chợt đổ mưa như trút.
Tôi ôm túi giấy đựng bánh bao, vừa chạy vào màn mưa vừa thấy Chu Nghiễn đứng dưới gốc cây lớn gần cổng trường.
Cậu ta cởi áo khoác đồng phục trùm lên một con mèo hoang, bản thân thì chỉ mặc một chiếc áo thun trắng mỏng manh.
“Chu...” – Tôi định gọi cậu ta thì một chiếc xe hơi trườn đến.
Chiếc xe đen bóng dừng lại trước mặt cậu ấy, một ông lão mặc vest bước xuống, cúi người cung kính mở cửa xe.
Dù đứng khá xa, tôi vẫn nghe rõ ông ta gọi một tiếng “thiếu gia”.
Chu Nghiễn khẽ gật đầu, ngồi vào xe, đón lấy chiếc cặp mà ông ấy đưa.
Tôi từng thấy chiếc cặp đó trên mạng — là LV, hàng hiệu xa xỉ.
Mưa đập vào logo Maybach, vỡ tung thành từng mảnh.
Tôi siết chặt tay, tim như bị bóp nghẹt, cảm giác chua xót dâng lên nghẹn nơi cổ họng.
Ba tháng bánh bao.
Những câu “không có tiền ăn” của cậu ta.
Những đồng tiền tôi chắt chiu tiết kiệm từ bữa sáng.
Giây phút này, tất cả trở thành trò cười.
Nước mưa lạnh buốt ngấm vào cổ áo.
Tôi quay người định rời đi thì cửa xe hạ xuống.
Giữa làn mưa, ánh mắt tôi và cậu ta chạm nhau.
Con ngươi Chu Nghiễn co rút lại, như con mèo bị giẫm phải đuôi.
Cậu ta mấp máy môi như định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhíu chặt mày.
Cửa xe từ từ nâng lên, khuôn mặt cậu ta biến mất sau lớp kính tối màu.
Chiếc xe lặng lẽ lướt đi, đèn hậu kéo dài thành hai vệt đỏ trong vũng nước.
“Kẻ lừa đảo.” – Tôi nghe chính mình nói, giọng khàn đặc.
Hôm sau, tôi không đến trường.
Sốt đến 39 độ, cảm giác như bị ném vào lò nướng rồi lại quăng vào hầm băng.
Bà nội đặt khăn ướt lên trán tôi, thở dài: “Con bé này, mưa cũng không biết tránh.”
Tôi nhắm mắt, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh Chu Nghiễn ngồi trong chiếc xe sang.
Cái cách cậu ấy nhận lấy cặp sách — tự nhiên như thể đó vốn là cuộc sống của cậu ta.
Ngày thứ ba, tôi hạ sốt và trở lại trường.
“Thư Niệm.” – Giọng nói quen thuộc khiến tôi khựng lại.
Chu Nghiễn dựa vào cửa lớp, dưới mắt thâm quầng, hiển nhiên là cũng không ngủ ngon.
Vẫn là chiếc đồng phục bạc màu ấy, lại trông như cậu học sinh nghèo ngày nào.
“Chúng ta nói chuyện đi.” – Cậu ta chặn đường tôi.
“Chẳng còn gì để nói cả, Chu thiếu gia.” – Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ cuối, rồi nghiêng người định lách qua.
Cậu ta nắm chặt cổ tay tôi, sức mạnh khiến tôi sững người.
“Tôi có thể giải thích.”
“Giải thích gì? Giải thích cậu đùa giỡn tôi à?
Nhìn tôi như đứa ngốc mỗi ngày nhịn ăn sáng để mua thịt cho cậu, vui lắm đúng không?”
Tôi run run nói tiếp:
“Cậu có biết tôi đã ba tháng trời không được ăn một bữa trưa tử tế không?”
Chu Nghiễn khựng lại, siết tay lơi đi.
Tôi nhân cơ hội rút tay, không quay đầu mà xông vào lớp học.
Cả buổi sáng, tôi đều cảm thấy sau gáy mình bị ánh nhìn nóng rực thiêu đốt.
Ánh mắt của Chu Nghiễn như bàn ủi nung đỏ, nhưng tôi không ngoái lại.
Chuông vừa reo, tôi là người đầu tiên lao khỏi lớp, chạy thẳng đến căn-tin.
Xếp hàng ở quầy số ba, tôi máy móc lấy khay, chờ đến lượt.
Bỗng có giọng nói giễu cợt vang lên sau lưng:
“Ơ kìa, đàn em bị đá rồi hả?” – Lại là Trương Hạo.
Hắn dẫn theo hai tên đàn em, cười nham hiểm.
Tôi siết chặt khay cơm: “Liên quan gì đến mày?”
Hắn giật lấy thẻ cơm của tôi:
“Mày thích đãi người ta ăn mà, hôm nay đãi bọn tao một bữa đi.”
Hắn vốn quen ăn toàn sơn hào hải vị, ba người ăn một bữa đủ khiến tôi cháy túi cả tháng.
Tôi muốn giật lại, nhưng bị hắn bóp chặt cổ tay.
“Hôm nay mày mời cũng phải mời, không mời cũng…”
Câu nói bị cắt ngang.
Một bàn tay thon dài từ phía sau bóp chặt gáy hắn, khiến mặt hắn đỏ bừng.
“Tôi nói rồi.” – Giọng Chu Nghiễn lạnh như băng – “Đừng động vào cô ấy.”
Căn-tin lập tức yên tĩnh như tờ.
Đám đàn em co rúm lại như chuột thấy mèo.
Chu Nghiễn dùng tay còn lại giật lại thẻ cơm của tôi, tiện thể hất Trương Hạo sang một bên như vứt rác.
Hắn lồm cồm bò dậy, trừng mắt nhìn tôi rồi rút lui trong thảm bại.
“Thẻ của cậu.” – Chu Nghiễn đưa lại, ngón tay hơi run nhẹ.