1
Lấy lại vé tàu xong, cha mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt đầy hưng phấn.
Họ mong tôi sẽ buồn bã, tức giận, thậm chí phát đ,ien giữa nhà ga đông đúc người qua lại.
Bởi vì họ tự mua vé giường nằm cao cấp, còn tôi thì bị mua cho vé không có chỗ ngồi.
Thế nhưng tôi chỉ lặng lẽ cầm hành lý đi đến cổng soát vé.
Cha mẹ tôi nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Mẹ tôi lập tức bắt đầu bài ca quen thuộc:
“Thế nào? Con giận rồi sao? Chúng ta làm vậy là để con được nếm trải những khổ cực mà năm xưa chúng ta từng chịu, rèn luyện ý chí cho con. Không có những ngày gian khổ đó thì làm sao có chúng ta của hôm nay?”
Cha tôi phụ họa bên cạnh: “Đúng vậy, năm đó chúng ta có xe để đi đã là tốt lắm rồi, lấy đâu ra chỗ nằm? Dù vé giường mềm còn dư chúng ta cũng sẽ không mua cho con. Không có khó khăn thì phải tạo ra khó khăn để con vượt qua. Con có tư cách gì mà giận dữ?”
Tâm trạng tôi không chút dao động vì những lời họ nói.
“Cha mẹ thấy con đang giận sao? Đây chẳng phải phong cách nhất quán của hai người sao? Con quen rồi.”
Phải, từ nhỏ cha mẹ tôi đã luôn viện cớ rèn luyện ý chí cho tôi.
Cứ nhất quyết đem những khổ cực họ từng trải qua thời thơ ấu áp đặt lên người tôi.
Hồi mẫu giáo, họ cố tình đến vào giờ cơm trưa để đổi suất ăn dinh dưỡng của trường thành cháo loãng và bánh bao.
Tiểu học, nhà cách trường khá xa, những đứa trẻ cùng khu đều được cha mẹ đưa đón bằng xe hoặc đi xe buýt, chỉ có tôi là mỗi ngày đều phải chạy bộ đến trường.
Lên cấp ba, học nội trú ở trường, cha mẹ mỗi tuần chỉ cho tôi 50 tệ tiền sinh hoạt, vốn đã không đủ tiêu, nếu trường thu thêm phí gì thì họ lập tức chặn số điện thoại tôi.
Bắt tôi tự xoay xở.
Họ luôn tự hào kể lại chuyện đó với người khác.
“Hồi trước chúng tôi làm gì có cuộc sống tốt như nó, vậy mà vẫn sống được. Chúng tôi còn chịu được thì sao nó lại không? Đây cũng là để rèn luyện nó mà thôi.”
Vì vậy, khi họ ban ơn nói sẽ đưa tôi đi du lịch gia đình, tôi không hề trông đợi chút nào.
Bởi vì tôi còn chưa kiếm đủ tiền học đại học, hơn nữa… tôi vốn không cảm thấy mình có cha mẹ.
2
Trước khi lên tàu, cha mẹ cứ đi phía sau tôi, vui vẻ không ngừng kể về sự thoải mái của khoang giường mềm cao cấp.
Như thể chỉ khi thấy tôi mất kiểm soát cảm xúc họ mới hài lòng.
Nhưng lần này họ thất vọng rồi, tôi một mình mang hành lý nặng trĩu bước lên toa tàu ngược hướng với họ.
Tôi chỉ muốn suy nghĩ xem hai ngày một đêm này phải làm sao để tiết kiệm nhất có thể.
Trên tàu người đông nghịt, tàu chạy rồi ai cũng yên vị, chỉ có mình tôi đứng im một chỗ.
Tôi sắp xếp xong hành lý liền ngồi xổm bên cạnh ghế ngồi, cúi đầu định chợp mắt một lát, có thể nhịn đói chậm hơn chút.
Vai tôi bị ai đó chọc nhẹ.
Tôi ngẩng đầu lên.
Một đứa bé khoảng ba, bốn tuổi đang nhìn tôi, khuôn mặt bầu bĩnh cười tươi đưa cho tôi một miếng bánh ngọt.
Người phụ nữ đang bế đứa bé cũng mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
“Cô bé, bên đối diện dì không ai ngồi đâu, con qua đó ngồi đi.”
Tôi bối rối lắc đầu, nói khẽ:
“Cháu… cháu mua vé không có chỗ ngồi ạ.”
Cô gái bên cạnh dì lập tức nói:
“Vé không chỗ ngồi không có nghĩa là không được ngồi. Chỉ cần ghế trống là có thể ngồi mà!”
Thật vậy sao?
Thấy tôi do dự, cô gái kéo tôi đứng dậy, dẫn tôi đến ngồi xuống ghế.
Dì và cô gái ấy liên tục đưa cho tôi đủ loại đồ ăn vặt suốt chặng đường, toàn là những món tôi từng thấy nhưng chưa từng được ăn.
“Con sao lại ngồi xuống? Không phải mẹ mua vé không chỗ ngồi cho con à?”
Một bàn tay bất chợt kéo tay tôi, muốn lôi tôi đứng dậy, giọng the thé vang lên từ đỉnh đầu.
Mẹ tôi nhìn tôi đầy khinh ghét, còn lấy khăn giấy lau chỗ tôi vừa ngồi.
“Biết tranh chỗ người khác rồi à? Con ngồi rồi người ta sao dám ngồi nữa?”
Tôi hất tay bà ta ra, lạnh giọng nói:
“Vé không chỗ ngồi thì vẫn được ngồi vào chỗ trống. Mẹ không yên vị trong khoang giường mềm, ra đây làm gì? Kiểm tra xem con có thảm h ,ại như mẹ mong muốn không à?”
Mẹ tôi dùng móng tay vừa làm xong chọc vào đầu tôi.
“Còn dám nói dối?”
Dì bên cạnh không chịu được nữa.
“Cô là ai của cô bé vậy? Vừa đến đã mắng người, rõ ràng nó được phép ngồi mà, nói dối chỗ nào?”
“Tôi là mẹ nó. Tôi mua vé không chỗ ngồi chính là để nó không được ngồi. Giờ nó ngồi xuống thì chẳng phải uổng phí tấm lòng tôi sao?”
Một tràng cười vang lên. Giọng mẹ tôi vốn đã the thé, gần như cả toa tàu đều nghe thấy. Mọi người bắt đầu nhìn về phía chúng tôi.
Một anh trai ngồi ở hàng ghế sau đảo mắt nhìn mẹ tôi từ trên xuống dưới, khó hiểu hỏi:
“Có phải mẹ ruột không đấy? Sao mẹ thì đeo vàng mặc đẹp ngồi giường mềm, còn con thì mặc r ,ách r ,ưới không cho ngồi? Làm mẹ mà á,c thế?”
Mặt mẹ tôi lập tức đỏ ửng.
“Tôi là để rèn luyện nó! Trẻ con bây giờ thiếu rèn luyện. Hơn nữa tôi chẳng phải mang đồ ăn đến cho nó sao?”
Tôi hơi tò mò, bà ấy thật sự nghĩ đến việc mang đồ ăn cho tôi?
“Tôi mang gì vậy?”
Bà lấy trong túi ra một cái túi nhựa, bên trong là nửa cái bánh bao trông khô khốc.
“Chà, cái này ăn nổi à? Cô bé, đừng ăn cái này, dì còn bánh ngọt đây, con ăn cái này đi.”
Nói rồi dì lại nhét thêm vài cái bánh ngọt vào tay tôi.
Mẹ tôi lập tức hất chúng rơi xuống đất.
“Con đừng có mơ ăn bánh ngọt? Mẹ hồi nhỏ còn chưa được ăn cái này, con cũng đừng mong!”
Nói xong, bà ấy ngồi xuống ngay chỗ tôi đang ngồi, ánh mắt đầy thách thức.
“Không phải con nói ghế trống thì được ngồi à? Giờ mẹ ngồi đây rồi, con đứng đi.”