1.
Ba ngày sau khi rời khỏi nhà họ Vũ, tôi mang theo bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn, đích thân quay lại để chấm dứt mọi chuyện.
Vừa bước chân vào cửa, tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ lập tức vọng khắp không gian, chói tai đến lạ.
Bố mẹ chồng đang vây quanh đứa bé, ánh mắt trìu mến, cưng chiều như báu vật.
Còn Vũ Thành – người từng là chồng tôi – thì nhẹ nhàng bế đứa trẻ trong tay, ánh mắt anh ta dịu dàng đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng tưởng đây là gia đình hạnh phúc.
Nhưng khi cả đám người đó quay đầu thấy tôi, bầu không khí lập tức thay đổi.
Nụ cười trên môi họ biến mất không dấu vết, chỉ còn lại sự cảnh giác và lạnh nhạt.
Vũ Thành thoáng giật mình, ánh mắt đờ ra nhìn tôi, ngập ngừng gọi:
“Hạ Hạ… em về rồi…”
Tôi không đáp.
Mẹ chồng cũng quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng nói vang lên không chút nể nang:
“Cô không biết đẻ mà cũng đòi lên mặt? Nếu còn dám gây chuyện, tôi sẽ bảo Vũ Thành đuổi thẳng cô ra khỏi nhà họ Vũ!”
Bố chồng vẫn đang nắm tay đứa trẻ, không buồn ngẩng đầu, chỉ hừ lạnh:
“Chỉ cần cô biết điều, cái danh thiếu phu nhân vẫn sẽ giữ lại cho cô.”
Tôi khẽ cười.
Người đàn ông tôi từng yêu năm năm chính là như vậy.
Gia đình mà tôi đã âm thầm nhờ cha mình nâng đỡ bao năm qua, cuối cùng lại đối xử với tôi như kẻ ngoài đường.
Và rồi, tiểu tam của chồng tôi – Văn Hinh – bế đứa bé đi đến, vừa khóc vừa run rẩy:
“Phu nhân… tất cả là lỗi của em. Nếu em không sinh đứa trẻ này, có lẽ cô và Vũ thiếu cũng không cãi nhau mỗi ngày…”
“Chỉ cần cô nguôi giận, muốn đánh mắng em thế nào em cũng chịu. Em chỉ mong cô đừng giận Vũ thiếu nữa…”
Tôi cười nhạt, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Cô nghĩ tôi không biết sao? Năm đó người bỏ thuốc… chẳng phải chính là cô à?”
Sắc mặt Văn Hinh tái mét, đôi má đỏ rực như bị vạch trần giữa chốn đông người.
Cô ta không ngờ tôi sẽ trực tiếp lật mặt sự thật dơ bẩn như thế.
Trong ánh mắt cô ta vụt qua một tia ghen tuông và căm hận.
Giây tiếp theo, cô ta đột ngột cấu mạnh vào đứa bé trong tay mình.
Đứa trẻ khóc ré lên đau đớn, âm thanh the thé khiến ai nghe cũng sởn gai ốc.
Vũ Thành nghe thấy tiếng khóc liền lao tới, chẳng hỏi han nửa lời, đẩy tôi một cái thật mạnh.
Tôi lảo đảo lùi lại, va trúng cạnh bàn, chiếc bình hoa rơi xuống vỡ tan.
Một mảnh sứ sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay tôi, máu trào ra giữa kẽ ngón, loang đỏ mặt sàn.
Văn Hinh ôm đứa bé, vừa khóc vừa lắp bắp giải thích:
“Em chỉ muốn để phu nhân nhìn đứa nhỏ một chút… không ngờ cô ấy lại…”
Vũ Thành quay đầu nhìn tôi, ánh mắt vốn dĩ từng quen thuộc giờ đây chỉ còn lạnh lùng và giận dữ.
2.
Vũ Thành nhìn tôi, ánh mắt phủ sương lạnh lẽo, trách móc từng chữ:
“Chẳng lẽ… trong lòng em, ngay cả một đứa trẻ cũng không thể bao dung được sao?”
Nói dứt câu, anh ta nắm lấy cổ tay tôi, không đợi tôi phản ứng đã thẳng tay đẩy tôi ra khỏi cửa.
“Giang Hạ, ra ngoài suy nghĩ lại đi. Bao giờ nghĩ thông rồi hẵng quay về!”
Anh ta không hề biết, lý do hôm nay tôi quay lại… không phải để hòa giải, mà là để ly hôn.
Dù sao, cũng chẳng vội vài phút.
Tôi bị đẩy ra ngoài, ngồi xuống bậc tam cấp lạnh buốt trước căn biệt thự, khẽ đưa tay vuốt viên đá ngọc xanh lát nền – loại đá năm xưa tôi đích thân chọn khi tu sửa căn nhà này.
Lòng tôi trầm lại, không khỏi cảm thán.
Có lẽ nhà họ Vũ đã quên, nếu không có tôi, sẽ chẳng có nhà họ Vũ của hôm nay.
Những hồi ức cũ ùa về như cuộn phim tua chậm.
Tôi quen Vũ Thành khi cả hai còn là sinh viên. Chúng tôi thấu hiểu nhau, đồng hành bên nhau suốt quãng thanh xuân đẹp nhất.
Khi đó, nhà họ Vũ chỉ là một gia đình trung lưu bình thường.
Còn tôi là con gái cưng của giới tài phiệt Bắc Kinh.
Tôi sợ anh mặc cảm, nên giấu kín thân phận thật, thậm chí chọn một cuộc hôn nhân giản dị, không rình rang.
Sau khi kết hôn, tôi bí mật vận dụng nguồn lực từ gia đình, từng chút một nâng đỡ anh, giúp anh dựng nên đế chế nhà họ Vũ.
Nhưng từ lúc nào, gia đình đó bắt đầu thay đổi?
Bố mẹ chồng rũ bỏ vẻ chất phác thuở ban đầu, bắt đầu học cách làm phu nhân hào môn, mở miệng ra là “chúng tôi – nhà họ Vũ”.
Thậm chí không ngần ngại đứng trước mặt tôi, lên giọng răn dạy như thể tôi là người ăn nhờ ở đậu.
Tôi từng bỏ qua tất cả. Vì trong mắt tôi, chỉ có Vũ Thành.
Chúng tôi đã kết hôn năm năm, từng là đôi vợ chồng kiểu mẫu khiến bao người ngưỡng mộ.
Vào ngày kỷ niệm năm năm ấy, anh ta bảo mình bị người ta bỏ thuốc, rồi lên giường với một nữ sinh nghèo được anh ta bao nuôi.
Hôm sau tỉnh lại, anh quỳ gối trước mặt tôi, giọng khàn đặc vì khóc:
“Anh xin lỗi… anh thề sẽ cắt đứt mọi liên hệ với cô ta…”
Tôi đã ngu ngốc tin lời.
Cho đến một năm sau, khi tôi đến bệnh viện khám phụ khoa, bất ngờ nhìn thấy Văn Hinh tay trong tay với chồng tôi.
Cả hai còn bế theo một đứa bé, trông chẳng khác gì một gia đình ba người trọn vẹn.