1
Thấy tôi trở mặt gay gắt, gương mặt Từ Nha Nha (nhân viên phục vụ) tái nhợt.
Cô ta giọng run rẩy nhưng vẫn mang theo một loại kiên cường giả tạo:
“Chị đừng hù dọa tôi, dù chị có gọi cho ai thì chiếc váy này cũng là hàng gốc.”
“Hơn nữa, chị Giang, nhân viên phục vụ cũng là con người. Khác với một số người, tôi dựa vào sức mình để đi làm thêm, tự lập mưu sinh, về mặt tinh thần, tôi không hề thấp kém hơn chị. Phiền chị học cách tôn trọng người khác!”
Đôi mắt cô ta hoe đỏ, khẽ liếc nhìn bạn trai tôi Trì Hạo Xuyên - như vừa trách móc vừa hờn dỗi.
Hắn lập tức lạnh mặt, nhìn tôi đầy xa cách, giọng điệu lạnh lùng:
“Giang Tiềm, xin lỗi Nha Nha đi.”
“Nhân viên phục vụ chứ có phải người hầu đâu, em dựa vào cái gì mà quát tháo ném váy vào người ta? Em cũng biết Nha Nha là đàn em của chúng ta, cô ấy bận bịu chạy đôn chạy đáo giúp em, em không nói cảm ơn thì thôi, lại còn giở cái tính tiểu thư ngang ngược vì nhà có tiền?”
Chỉ vài câu, hắn đã biến tôi thành một kẻ bá đạo, kiêu căng trước mặt mọi người.
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán, ánh mắt khinh bỉ và giễu cợt dồn về phía tôi.
Kiếp trước hắn cũng vậy. Hắn thấu hiểu tâm lý sĩ diện của tôi, sợ mất mặt nên luôn dễ dàng ép tôi nhẫn nhịn, biến tôi thành người có lỗi.
Tôi đè nén cơn giận, cười lạnh:
“Anh đang uy hiếp tôi sao? Tôi thật sự không rõ, anh là chồng chưa cưới của tôi hay của cô ta mà miệng cứ Nha Nha thân mật như thế?”
“Tôi hỏi anh, lúc chiếc váy cưới của tôi mất tích, anh ở đâu? Phù rể đã đến đông đủ, còn anh thì?”
“Vì sao trùng hợp đến vậy? Khi anh biến mất, Từ Nha Nha cũng biến mất cùng chiếc váy cưới của tôi? Hai người đang làm chuyện gì mờ ám đấy à?”
Không phải hắn giỏi lật lọng sao? Tôi cũng biết.
Nhưng khác ở chỗ, những lời tôi nói đều là sự thật.
Cả hội trường xôn xao.
Mặt Trì Hạo Xuyên đỏ bừng:
“Em nói bậy bạ gì đó!”
Từ Nha Nha mặt tái mét, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc:
“Chị Tiềm, chị có ý gì vậy? Tôi biết chị không thích tôi từ hồi còn ở trường, nhưng tôi chỉ đi làm thêm để kiếm miếng ăn, cớ gì chị phải nhằm vào tôi?”
Thấy cô ta nước mắt lưng tròng, Trì Hạo Xuyên ánh mắt thoáng đau lòng, quay lại nhìn tôi đầy lạnh lẽo:
“Giang Tiềm, trước đây em bắt nạt cô ấy thì thôi, giờ lại còn vu oan giữa đám đông. Mau xin lỗi cô ấy, nếu không thì hủy hôn luôn đi!”
Tôi bật cười lạnh:
“Được, như anh muốn.”
Trì Hạo Xuyên sững sờ:
“Em… em nói gì?”
“Tôi nói…” Tôi giật phăng khăn voan trên đầu:
“…như anh muốn. Vậy thì đám cưới này hủy đi!”
Nói xong, tôi lập tức gọi quản lý khách sạn:
“Đây là thông tin đặt váy cưới của tôi, giao đến khách sạn lúc 7 giờ sáng. Tôi yêu cầu kiểm tra camera an ninh, đặc biệt là cá nhân nhân viên lấy váy cho tôi.”
Kiếp trước chết rồi tôi mới biết, Từ Nha Nha lén mặc thử váy cưới của tôi, cố tình làm đổ cơm thừa để làm bẩn nó, sau đó đi chợ mua một chiếc váy nhái và rắc đầy lông đào lên đó.
Khi ấy tôi chỉ lo giải thích mình không bắt nạt ai, ra sức tự chứng minh bản thân trong sạch, không hay biết mình đã lọt vào cái bẫy của hai kẻ đó.
Người vu oan cho bạn luôn biết rõ bạn vô tội đến mức nào.
Đã vậy, cần gì tự chứng minh?
Là khách hàng, tôi có quyền yêu cầu điều tra và bảo vệ lợi ích của mình.
2
Thấy tôi thực sự hành động, sắc mặt Từ Nha Nha trắng bệch, chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Một lúc sau, như nắm được cọng rơm cứu mạng, cô ta trừng mắt nhìn tôi:
“Không được!”
“Chị dựa vào đâu mà xem camera? Đó là xâm phạm quyền riêng tư!”
“Hơn nữa, ai dám chắc chị không mua chuộc nhân viên kỹ thuật, dùng AI dựng clip giả để vu oan cho tôi?”
Trì Hạo Xuyên cũng tiến tới, dịu giọng nắm tay tôi:
“Đủ rồi, đừng ầm ĩ nữa, được không? Cưới xong rồi tính sau.”
Chưa kịp chạm vào tay tôi, hắn bị tôi hất ra, tôi rút khăn ướt lau bàn tay mình, gương mặt tràn đầy ghét bỏ.
Thấy vậy, Trì Hạo Xuyên không kiềm được chau mày, quay sang bố mẹ tôi:
“Ba, mẹ, hôm nay có bao nhiêu người đến dự, sao hai người có thể để cô ấy làm loạn thế này?”
Bố mẹ tôi mặt sầm lại, nhưng ánh mắt vẫn mang theo ý dò hỏi nhìn tôi.
Họ vốn không vừa ý Trì Hạo Xuyên, cho rằng hắn đối xử tệ với tôi, nhưng tôi lại cứ tưởng họ chê hắn nghèo.
Khách quan mà nói, ngoài xuất thân bình thường, Trì Hạo Xuyên là học bá, từ nhỏ đến lớn chưa từng rớt khỏi top 3 toàn khối.
Còn tôi vốn học lệch, từng rất ngưỡng mộ trí thông minh của hắn.
Nhưng tôi không ngờ, hắn là loài lang sói đội lốt người.
Kiếp trước sau khi tôi chết, hắn tung hê khắp nơi rằng tôi có vấn đề tâm thần, cố ý bỏ chạy giữa cơn mưa khiến hắn suýt ch/ết, thậm chí bịa đặt nói tôi vu oan giết người.
Cư dân mạng thấy hắn đăng clip tôi phát điên, liền đồng loạt tấn công, nói bố mẹ tôi muốn lừa cưới, ép gả con gái điên cho hắn.
Bố mẹ tôi vốn là người đàng hoàng, đến tuổi ngũ tuần đầu bạc trắng, mắc trầm cảm vì nhục nhã.