4
Vừa về đến ký túc xá, tôi lôi hết những thứ Trì Hạo Xuyên từng tặng ra, đóng gói lại, chuẩn bị đem vứt đi.
Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, Lục Thanh Thanh xông vào như một quả pháo vừa châm ngòi, hét lên:
“Cậu bị làm sao thế hả?!”
Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
“Chuyện của Trì Hạo Xuyên đó! Hai người không phải chuẩn bị kết hôn rồi à? Sao lại hủy hôn? Cậu có biết với đàn ông, sĩ diện là quan trọng nhất không? Tôi thật sự không hiểu tại sao cậu cứ mãi không bỏ qua vụ váy cưới. Nó quan trọng đến mức hơn cả tình yêu sao?”
“Đi xin lỗi Trì Hạo Xuyên ngay đi! Bỏ lỡ người đàn ông tốt như vậy, cậu còn mong tìm được ai nữa?”
Vừa nói, Lục Thanh Thanh vừa lôi kéo tôi ra ngoài, nửa kéo nửa đẩy.
Tôi không nhịn được nữa, đẩy mạnh cô ta ra: “Buông tay! Liên quan gì đến cậu?”
Lục Thanh Thanh là bạn thân từ nhỏ của tôi, cũng là bạn cùng phòng đại học.
Tôi quen Trì Hạo Xuyên là nhờ cô ta giới thiệu.
Hồi năm nhất, trường tổ chức buổi team-building cho tân sinh viên, đi chèo xuồng ngoài trời. Lúc đó xuồng tôi bị xì hơi, may mà Trì Hạo Xuyên kịp thời cứu giúp.
Sau lần đó, có lẽ vì cảm kích, lại thêm ngoại hình anh ta đúng gu tôi, dưới sự thúc đẩy "nhiệt tình" của Lục Thanh Thanh, tôi và Trì Hạo Xuyên bắt đầu qua lại.
Từ đó về sau, mỗi lần tôi và Trì Hạo Xuyên cãi nhau, Lục Thanh Thanh lại đóng vai “quân sư tình yêu”, phân tích đủ kiểu lỗi sai của tôi, bắt tôi phải chủ động xin lỗi anh ta ngay lập tức.
Về sau, thái độ của cô ta với tôi còn giống mẹ chồng hơn cả mẹ chồng thật.
Có lúc thì tung tin tôi mang thai, có lúc lại rêu rao rằng Trì Hạo Xuyên định đá tôi. Đến mức mỗi khi đến trường, ai cũng hỏi tôi bao giờ làm đám cưới.
Con người rất dễ bị môi trường tác động, thêm vào đó là sự lạnh nóng thất thường của Trì Hạo Xuyên… Cuối cùng, tôi mơ hồ sinh ra khát vọng “muốn yên bề gia thất”.
Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy mình quá ngây thơ và bị dắt mũi.
“Cậu có ý gì? Tôi đây là vì muốn tốt cho cậu! Nếu không đi xin lỗi thì cứ chờ mà hối hận đi! Ngoài kia thiếu gì cô gái theo đuổi Trì Hạo Xuyên!”
Thấy Lục Thanh Thanh lo lắng đến đỏ cả mặt, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Tôi có hối hận hay không thì liên quan gì đến cậu?”
Tôi bật cười khẩy: “Người không biết còn tưởng cậu là mẹ chồng tôi đấy.”
“Cậu ăn nói linh tinh cái gì đấy? Ai rảnh mà lo cho cậu? Sau này đừng khóc lóc ở ký túc xá rồi lại đòi người ta dỗ!”
Lục Thanh Thanh tỏ ra như bị tổn thương sâu sắc, mắt đỏ hoe, quay đầu bỏ đi.
Chưa đầy vài phút sau, quản lý ký túc đến gõ cửa.
“Nghe nói em dùng đồ điện trái quy định? Còn bắt nạt bạn cùng phòng?”
Nghe xong tôi tức cười. Hóa ra đây là cách cô ta trả đũa?
Tôi bình thản giơ tay ra: “Cô cứ khám đi, nhưng ai tố thì người đó phải đưa ra bằng chứng. Tôi không có nghĩa vụ phối hợp tự chứng minh mình vô tội.”
Nói xong, tôi xách đống đồ vớ vẩn Trì Hạo Xuyên tặng, nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Vì không có bằng chứng, Lục Thanh Thanh bị quản lý khiển trách một trận. Khi tôi quay lại, cô ta cố ý lạnh mặt, bày đồ ra lạch cạch cho có vẻ “bất mãn”.
Một lát sau, không biết nghĩ gì, cô ta kéo rèm giường lên, hạ giọng xin lỗi:
“Tiểu Tiềm, có thể lúc nãy mình nói hơi nặng lời, nhưng là vì lo cho cậu. Cậu thật sự không định xin lỗi à?”
Tôi ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Không ngủ thì ra ngoài. Đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi.”
Lục Thanh Thanh bị tôi chặn họng, mặt đỏ bừng, môi mấp máy muốn nói gì đó lại thôi.
Sau khi tắt đèn, cô ta lại gọi tên tôi.
Thấy tôi không phản ứng, cô ta len lén tụt xuống giường, bật máy tính của tôi.
Tôi giả vờ trở mình như vừa tỉnh, cô ta giật mình nằm rạp xuống đất, nín thở không dám thở mạnh.
Kiếp trước sau khi tôi chết, cô ta lập tức mang luận văn trong máy tính của tôi đi thi, nhờ đó được thầy hướng dẫn khen ngợi, giành được suất học thẳng cao học. Sau đó, còn được các công ty lớn săn đón.
Khi bố mẹ tôi phát hiện ra bài luận, yêu cầu cô ta trả lại và xin lỗi, cô ta lại trở mặt đổ tội ngược lại, vu cho bố mẹ tôi bị hoang tưởng, lấy cái chết của con để điên loạn, rồi bị người ta chửi rủa thậm tệ.
Không ngờ kiếp này tôi còn chưa chết, cô ta đã không kìm nổi rồi.
Nhìn cô ta co rúm dưới đất, tưởng mình che giấu khéo léo lắm, tôi chỉ thấy trong lòng lạnh dần.
5
Hôm sau, khi tôi chuẩn bị ra khỏi cửa, Lục Thanh Thanh lại chắn trước mặt.
“Cậu nghĩ thông rồi à? Định đi xin lỗi Trì Hạo Xuyên sao?”
Cô ta ôm theo một chiếc laptop, bên trên còn đặt một tờ đơn đăng ký.
Tôi biết, cô ta đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Hóa sinh Sinh viên Quốc tế.
Đột nhiên, tôi nhớ lại — từ hồi cấp ba, Lục Thanh Thanh đã rất thích cạnh tranh với tôi. Còn tôi lại ngây thơ tưởng rằng hai chúng tôi tâm đầu ý hợp.