Gửi xong, tôi và ông nhà đồng loạt rời khỏi nhóm gia đình.
Chỉ tập trung tận hưởng chuyến du lịch của riêng mình.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại liên tục đổ chuông vì người thân gọi tới, làm tôi bực mình nên cùng ông nhà tắt máy.
Khi đến khách sạn ven biển, nghỉ ngơi một chút xong, hai vợ chồng tôi cùng nhau đi tham quan, ngắm cảnh.
Mở máy lên lại, tôi thấy hơn 99+ tin nhắn chờ. Có người thân gửi tôi hai tấm ảnh – con trai và hai nàng dâu đã cùng nhau đến ủy ban đăng ký... xếp số chờ ly hôn.
Hai đứa con trai dùng số điện thoại mới nhắn cho tôi:
“Mẹ, mẹ định làm tan nát gia đình con thật sao?”
“Mẹ rốt cuộc đang nổi điên cái gì vậy? Nhà con sắp tan rồi đó, mẹ còn mong con nuôi mẹ dưỡng già nữa không?!”
Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào. Dù là ly hôn thật hay ly hôn giả, tôi cũng không còn bận tâm.
Dù chúng có dùng cách gì đi nữa, tôi cũng sẽ không mềm lòng, cũng sẽ không thỏa hiệp thêm lần nào nữa.
4
Tôi mặc kệ những tin nhắn đó, cũng không nghe bất kỳ cuộc gọi nào.
Trong khi đó, trang cá nhân tôi vẫn tiếp tục cập nhật hình ảnh du lịch, và những tấm ảnh ấy chẳng mấy chốc đã được chuyển đến tay hai đứa con và các nàng dâu.
Hồ Văn Văn là người đầu tiên gọi đến, giọng đầy bực bội, mở miệng là đòi tiền:
“Con với Giang Minh sắp ly hôn rồi! Nhà các người là lừa cưới đấy! Sinh con xong thì phủi tay, không lo gì cho tụi con cả!”
“Bây giờ các người phải bồi thường cho tôi hai trăm ngàn! Tôi không thể vô cớ sinh con cho nhà các người được!”
Tôi hỏi lại cô ta:
“Là tôi cầm dao kề cổ bắt cô gả cho Giang Minh à?”
“Là tôi cởi quần cô ra chắc? Là tôi bảo cô đi mang thai à?”
“Cô làm mẹ mà cái gì cũng không biết, chẳng biết làm gì ngoài đòi hỏi và uy hiếp. Tiếc là tôi không phải mẹ ruột của cô, và cũng không cần cô phải xem tôi là mẹ chồng.”
“Cho nên mấy chiêu đó của cô chẳng dọa được tôi đâu. Các người muốn làm gì thì làm, đừng kéo tôi vào.”
Cô ta tức đến hét ầm lên, tôi dứt khoát cúp máy.
Chẳng bao lâu sau, Chu Tiểu Nhã cũng gọi đến, cũng là để đòi tiền ly hôn.
Tôi lặp lại y nguyên những gì vừa nói với Hồ Văn Văn, dằn lại cho cô ta một trận.
Cô ta cũng tức không kém.
Còn tôi thì tiếp tục thong thả du lịch, trong lòng mỗi lúc một thấy mình thật sáng suốt vì đã dứt khoát đưa ra quyết định này.
Kiếp trước, tôi với ông nhà không chỉ giúp họ trông con, mà còn đưa hết cả tiền hưu trí cho họ xài, đến khi đổ bệnh lại chẳng có tiền mua thuốc.
Muốn xin ít tiền mua thuốc mà còn bị mỉa mai là “làm quá lên”.
Trong cuộc sống thường ngày, họ càng xem chúng tôi như người ở nhờ – như người giúp việc trong nhà.
Còn hiện tại, so với kiếp trước, cuộc sống này mới thật sự là một cách sống có khí phách và tử tế dành cho chúng tôi.
Vài ngày sau, hàng xóm ở quê gọi điện cho tôi, giọng đầy lo lắng:
“Chị Quế Anh ơi, chị mau về đi! Hai đứa con trai với hai cô con dâu của chị bán luôn nhà dưới quê rồi, nói là hai bác sẽ không về nữa.”
“Dù có đi đâu thì nhà ở quê vẫn là gốc rễ mà!”
Tôi vừa nghe mà lòng tan nát. Không ngờ chính hai đứa con trai do mình mang nặng đẻ đau lại nhẫn tâm đến mức ấy, dám tự ý bán nhà ở quê.
Chúng biết rất rõ, tôi và ông ấy coi căn nhà ở quê là máu thịt, là gốc rễ của cả cuộc đời.
Ông nhà vì chuyện này mà tức đến phát bệnh, phải vào viện truyền nước vì đau tim.
Tôi kéo Giang Minh và Giang Viễn vào nhóm chat ba người, nghiêm khắc cảnh cáo:
“Căn nhà đó là tài sản của ba với mẹ, hai con không có quyền bán. Nếu dám bán, tức là phạm pháp. Mau lấy lại nhà cho mẹ, nếu không mẹ báo công an đấy.”
Giang Minh nhắn lại trước:
“Mẹ à, từng này thời gian rồi, mẹ cũng nên nguôi giận đi chứ. Nhà ở quê giữ lại cũng chẳng làm gì, mẹ vẫn phải về đây trông con cho con thôi.”