8
Hồ Văn Văn cũng ném đứa con ngay dưới chân tôi:
“Mẹ kiếp, cuộc sống tủi nhục khổ sở thế này, bà đây không chịu nổi nữa!”
Cả hai lại định bỏ mặc con cái.
Tôi lập tức cảnh cáo:
“Đám trẻ này không liên quan gì đến tôi. Các người là cha mẹ mà bỏ mặc là phạm tội vứt bỏ con cái đấy. Tôi chỉ cần gọi một cuộc cho công an.”
“Cảnh sát chắc chắn sẽ gọi điện tìm các người! Nếu tôi nhớ không lầm, các người đã có một tiền án rồi.”
“Lần trước phía công an đã nói rõ: nếu còn tái phạm, lần tới sẽ bị tạm giữ ngay lập tức!”
Chu Tiểu Nhã và Hồ Văn Văn bị tôi dọa đến tái mặt, tức tối ôm lại con, ánh mắt nhìn tôi hệt như nhìn kẻ thù không đội trời chung.
“Bà cứ đợi mà gánh nghiệp đi! Đến lúc bà nằm một chỗ, lúc bà chết, có thối rữa cũng chẳng ai quan tâm!”
Đó là câu cuối cùng Chu Tiểu Nhã nghiến răng nghiến lợi nói với tôi trước khi bỏ đi.
Hồ Văn Văn thì phì một tiếng nhổ bãi nước bọt xuống đất, ánh mắt như muốn nói:
“Cứ đợi đấy! Rồi cũng có ngày bà phải quỳ xuống cầu xin tôi!”
Sau đó, bọn họ rời đi – kẻ về thành phố phía Bắc, người về phương Nam.
Tôi hiếm hoi mới có được những ngày yên ổn.
Chỉ là, chuyện tôi và ông nhà làm vẫn luôn là chủ đề cho thiên hạ trong làng nhấm nháp lúc trà dư tửu hậu.
Trong mắt người làng, tôi và ông ấy là kiểu người ích kỷ.
Thậm chí có người còn lấy chuyện tình cảm vợ chồng chúng tôi ra để giễu cợt:
“Từng ấy tuổi đầu rồi mà còn bám nhau như keo, chẳng biết ngại là gì.”
“Vì mấy chuyện tình cảm vớ vẩn mà dám bỏ mặc cả con, cả cháu. Đúng là không biết xấu hổ!”
Tôi chẳng để tâm đến những lời khó nghe đó.
Tôi với ông nhà vẫn sống cuộc sống của riêng mình, muốn sao thì sống vậy.
Tiền hưu mỗi tháng 8.000 tệ, dư sức để sống thoải mái, muốn ăn gì, tiêu gì cũng chẳng cần tính toán.
Một người họ hàng xa cố tình gửi cho tôi link tài khoản mạng xã hội của Chu Tiểu Nhã và Hồ Văn Văn.
Nói là hai đứa đó cứ cách vài ngày lại lên mạng đăng video kể lể tôi là bà mẹ chồng “độc ác”.
Tôi vào xem tài khoản của Hồ Văn Văn trước. Nội dung phần lớn là các video đời thường, nhưng phần mô tả viết khá dài.
Là sinh viên đại học chính quy, khả năng viết lách của cô ta không tệ.
Cô ta viết rằng mình vì tình yêu mà lựa chọn người có điều kiện tệ nhất trong số những người theo đuổi – là Giang Minh.
Rằng từ một cô gái ngây thơ lãng mạn, chỉ sau một đêm đã trở thành người phụ nữ đầy u sầu vì gia đình.
Rằng làm mẹ không hề dễ dàng.
Sau đó liền kể tôi – mẹ chồng cô ta – là người ích kỷ, không chịu giúp trông cháu, khiến cô ta phải hạ mình năn nỉ mẹ ruột đến giúp.
Trong khi đó lại hết lời ca ngợi mẹ ruột mình vì sự vĩ đại và hy sinh.
Tài khoản của cô ta có rất nhiều bài đăng cảm ơn mẹ đẻ vì đã chăm cháu giúp.
Nhiều người xem xong cảm thấy thương xót, gọi tôi là “bà mẹ chồng độc ác”, bình luận rằng cô ta không cần phải phụng dưỡng người như tôi nữa.
Cô ta còn trả lời một bình luận:
“Tôi và bà ta, đời này sẽ không bao giờ gặp lại! So với người dưng còn xa lạ hơn!”
Tôi lại mở tài khoản của Chu Tiểu Nhã. Chủ đề cũng tương tự: tôi là bà mẹ chồng đối xử tệ, thiên vị, không quan tâm gì đến con trai út là Giang Viễn.
Cô ta kể vì công việc bận rộn, buộc phải gửi con về nhà mẹ ruột chăm, hai mẹ con xa cách, mỗi tháng mới được gặp một lần.
Cô ta càng cảm thấy có lỗi với con bao nhiêu, thì càng oán hận tôi bấy nhiêu.
Giống như Hồ Văn Văn, cô ta cũng đăng rất nhiều clip cảm ơn mẹ ruột vì đã hy sinh cho cháu ngoại.
Nhưng trong lòng tôi không hề có gợn sóng.
Tôi chỉ thầm nghĩ: như vậy cũng tốt thôi.
Mỗi người đi một ngả, sống cuộc đời của riêng mình. Ai nấy an yên – thế là đủ.
9
Tôi không ngờ, chỉ mới một năm trôi qua, Giang Minh và Hồ Văn Văn đã ôm đứa nhỏ quay về cầu xin tôi.
Lần này thái độ của họ rất mềm mỏng, còn cẩn thận mang theo hoa quả và quà biếu.
Giang Minh là người mở lời trước, giọng điệu lễ phép:
“Ba mẹ, trước kia là tụi con cư xử không phải, mong ba mẹ đừng chấp tụi con trẻ người non dạ.”
Tôi không để họ vào nhà. Trời đang giữa đông, tuyết còn đọng dày trên mặt đất sau một đêm rơi trắng trời, gió lạnh buốt như dao cắt. Mặt thằng bé đỏ bừng như trái táo vì lạnh.
Dù vậy, cả hai vẫn giữ thái độ lễ phép, chẳng còn cái vẻ “muốn gì được nấy” như trước.
Hồ Văn Văn cười gượng, mặt lúng túng, cố nặn ra mấy lời dịu giọng:
“Mẹ à, trước đây con nói chuyện không phải, mong mẹ lượng thứ.”
Cô ta còn cố làm dịu bầu không khí, bế đứa nhỏ dúi vào lòng tôi:
“Mẹ, Tử Lạc nhớ bà lắm. Bà ôm cháu trai đích tôn của bà một cái đi.”
Nhưng Giang Tử Lạc chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi lập tức quay đi, ánh mắt xa lạ khiến thằng bé rưng rưng nước mắt, nép mình tránh tôi.
Tôi cũng bước lùi lại, sắc mặt vẫn lạnh như băng.
“Tôi không thích trẻ con, cũng không thích tiếp khách. Hai người đi đi.”
Tôi quay người định bước vào nhà thì Giang Minh hoảng hốt túm lấy tay tôi, van nài khẩn thiết:
“Mẹ, nếu không thật sự bất lực, tụi con sẽ không quay về cầu xin mẹ. Mẹ giúp tụi con một lần này thôi.”
Ông nhà tôi lạnh mặt hỏi:
“Không phải mẹ vợ cậu đang trông con giúp rồi sao? Giờ quay về cầu xin chúng tôi thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Giang Minh cúi đầu nhìn chân, ngập ngừng mãi chẳng nói nên lời.
Cuối cùng là Hồ Văn Văn ngượng ngùng kể rõ đầu đuôi:
“Nhà con còn có em trai, tuy chưa có con, nhưng vợ nó không chấp nhận mẹ con trông cháu cho vợ chồng con.”