Sáng nay, tôi nhận được cuộc gọi từ một trung tâm chăm sóc tha i sản, họ nhẹ nhàng hỏi tôi dạo gần đây có hài lòng với dịch vụ không.
Tôi sững người.
Tôi mới mang th//ai tám tháng, còn chưa đến ngày sinh, nói gì đến chuyện từng nhập viện ở đó?
Tôi quay sang hỏi chồng – người vẫn luôn chủ động liên hệ với trung tâm – rốt cuộc là có chuyện gì mờ ám đang diễn ra?
Anh ta nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ áy náy, nói:
“Em yêu à, chỗ đó thu tám mươi ngàn lận, nhà mình làm gì có khả năng ở đó. Có lẽ họ gọi nhầm thôi. Em cứ ở nhà đi, anh chăm em chu đáo còn hơn!”
Tôi chẳng buồn đôi co. Người điều hành trung tâm ấy là chị ruột tôi, tôi lập tức gọi ngay cho chị.
“Chị ơi, kiểm tra giúp em xem rốt cuộc Vũ Trí Hằng đã dẫn con hồ ly nào vào chiếm chỗ của em. Em muốn tóm sống ngay tại trận!”
Nhầm số liên lạc à? Nực cười thật.
Chính chị tôi, từ khi biết tôi mang th//ai đã giữ lại cho tôi một suất phòng cao cấp nhất.
Tôi không phải trả tiền, chỉ cần đến ngày là vào ở.
Trước đó, trung tâm gọi xác nhận, tôi còn chắc chắn kiểm tra lại mấy lần.
Giờ bị người khác mạo danh, tôi nuốt không trôi cơn giận này.
Nhớ lại trước đó, khi tôi đề cập đến chuyện muốn vào trung tâm nghỉ ngơi, Vũ Trí Hằng còn gạt đi như thể tôi đang bày vẽ:
“Biết bao người sinh con cũng ở nhà thôi, em làm màu gì chứ?”
Nhưng tôi có điều kiện, thì sao lại không được tận hưởng?
Không do dự, tôi lập tức bắt taxi đến trung tâm.
Chưa tới hai mươi phút đã đến nơi, sảnh lễ tân vẫn đông đúc, người người đang hỏi về gói dịch vụ.
Tôi chờ một lúc, thấy lễ tân rảnh tay mới tiến lại gần:
“Xin chào, tôi là bà Trịnh, người mà các cô vừa gọi điện hỏi thăm dịch vụ.”
Cô gái lễ tân nhìn tôi, hơi bối rối:
“Bà Trịnh? Bà chẳng phải vừa mới lên phòng nghỉ rồi sao?”
Sắc mặt tôi lập tức tối sầm lại.
Cô ta nói tiếp, giọng điệu thản nhiên như không:
“Hồi nãy, bà Trịnh còn khen trung tâm phục vụ tận tình nữa cơ.”
Có người lấy tên tôi, mạo danh để vào ở!
Tôi nghiến răng nói:
“Người thật sự nên có mặt ở đây là tôi – Trịnh Thanh Hà.”
Lễ tân liếc nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt rõ ràng đầy thành kiến và khinh thường:
“Cô sẽ không phải vì không đủ tiền nên đến gây rối đấy chứ? Bà Trịnh đã cùng chồng đến làm thủ tục đầy đủ. Trung tâm không quen cô, nhưng rất quen anh Vũ – người luôn trực tiếp làm việc với chúng tôi. Làm ơn đừng đến gây phiền phức nữa.”
Tôi đứng ch lặng giữa sảnh.
Không lẽ chồng tôi… bây giờ lại là chồng của người phụ nữ khác?
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa nổi suy nghĩ ấy thì từ thang máy bước ra một dáng người quen thuộc.
Trên tay cô ta là chiếc vòng ngọc sáu trăm ngàn mà anh trai tôi tặng tôi, trên cổ là mặt dây chuyền bình an tám trăm ngàn chị gái tôi chuẩn bị sẵn từ khi tôi mang th//ai.
Cô ta mặc bộ đồng phục của trung tâm, dáng vẻ trông y hệt một sản phụ đang được chăm sóc, nhưng đến từng sợi tóc cũng được làm xoăn bồng bềnh, môi má điểm nhẹ son kem – rõ ràng là không hề kham khổ như lời chồng tôi từng nói.
Nhưng tôi biết rất rõ người phụ nữ trước mặt mình là ai.
Chẳng phải tiểu thư nhà giàu, cũng không phải vợ danh chính ngôn thuận gì hết – chỉ là một thực tập sinh bình thường ở công ty chồng tôi, tên là Trần Diễm Diễm.
Lễ tân chỉ tay đầy chắc nịch:
“Đây mới là bà Trịnh thật sự. Cô nên rời khỏi đây sớm đi.”
Tôi đứng yên, mắt lạnh nhìn thẳng vào Trần Diễm Diễm không chớp.
Cô ta rõ ràng cũng đã thấy tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch, bước vội đến, miệng còn run rẩy:
“Trùng hợp thật đấy chị… chị cũng đến đây ở cữ à?”
Không đợi tôi phản ứng, cô ta kéo tay tôi định lôi qua một góc khuất:
“Qua chỗ khác nói chút đi chị, đừng để ảnh hưởng tới người ta làm việc.”
Tôi bật cười. Bình thường thì “chị Thanh Hà” ngọt như mật, giờ sợ bị lộ thân phận thì chỉ còn trơ trọi một tiếng “chị”.
Tôi hất tay cô ta ra, lui lại một bước, giọng lạnh băng:
“Trần Diễm Diễm, em không định giải thích chuyện tại sao phòng trung tâm chị gái tôi đặt cho tôi lại bị em chiếm mất à? Còn mạo danh tên tôi để ở?”
“Và cả, sao chiếc vòng ngọc và dây chuyền bình an của tôi lại nằm trên người em?”
Tôi cố ý nhấn mạnh từng chữ, không lớn tiếng nhưng rõ ràng đủ để người xung quanh đều nghe được.
Mọi ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía chúng tôi.
Gương mặt Diễm Diễm trở nên cứng ngắc, nhưng chỉ vài giây sau, cô ta bắt đầu rơm rớm nước mắt.
“Chị đang nói gì vậy? Chỗ này là chồng em đặt cho em để em an dưỡng tha i kỳ mà. Còn dây chuyền, vòng tay… cũng là anh ấy mua cho em. Sao lại thành đồ của chị được?”
Cô ta đảo mắt liếc nhìn tôi, ra vẻ khó xử, giọng nhẹ như sương khói:
“Chị ơi, có phải dạo này chị bị áp lực nhiều quá không? Em nghe nói trầm cảm tha i kỳ dễ khiến phụ nữ hay suy nghĩ linh tinh…”
Một câu nói, nhưng dư luận đã bắt đầu chuyển hướng.
“Trầm cảm kiểu này ấy à? Tôi thấy giống lên cơn thần kinh hơn.”