1
Khi tôi liên tục từ chối nhận bánh mà công ty em trai phát,
nó mang thẳng đến tận cửa khu nhà tôi.
“Chị, chị có ở nhà không? Em mang bánh trung thu qua rồi nè.”
Như sợ tôi lại từ chối, nó nói nhanh:
“Bố mẹ lớn tuổi rồi, không ăn được nhiều đồ ngọt.”
“Em dâu thì suốt ngày nói phải giảm cân, để ở nhà cũng không ai đụng, chị lấy mà ăn cho đỡ phí.”
“Vẫn là loại năm loại hạt chị thích nhất đấy, năm ngoái chị còn bảo ăn hợp miệng nhất cơ mà.”
Tôi đứng trên ban công.
Nhìn hai chiếc lá cùng lúc rơi xuống, rồi theo gió bay về hai hướng khác nhau.
“Em cứ mang về đi, chị nói là không nhận rồi.”
“Chị sao vậy? Chị nhận lấy đi, không thì về nhà bố lại bảo em không thương chị.”
Từ tầng năm nhìn xuống,
tôi vẫn thấy rõ dáng em trai cao một mét bảy lăm đang thấp thỏm dưới sân, đi đi lại lại như một đứa trẻ chờ bị gọi tên.
Nó có vẻ bất an.
Năm tôi học xong cấp ba, bố bị ta/i nạ/n ở công trình, mẹ thì đổ bệnh nặng.
Gia đình không đủ khả năng cho em học trường dân lập với học phí đắt đỏ.
Tôi chủ động từ bỏ suất học cao học, ra đi làm sớm.
Ngày đó, em cũng từng đứng trước cửa phòng tôi, bước chân lưỡng lự như vậy.
“Chị, sao được? Ngành của chị không học tiếp thì sau này sao kiếm được việc tốt?”
Mẹ thấy con trai buồn, không chịu nổi, xông vào phòng tôi:
“Con nói với họ hàng bên bố là con tự nguyện nghỉ nhé, đừng để người ta nghĩ nhà mình vì tiền mà bạc đãi con gái.”
Em trai vẫn luôn đứng về phía tôi:
“Mẹ, đừng ép chị. Chị thường xuyên làm thêm gửi tiền cho con, bây giờ còn phải từ bỏ ước mơ, chắc chị buồn lắm.”
Thấy em hiểu chuyện như vậy, tôi nén nỗi tủi thân, chủ động lên tiếng:
“Đừng lo, ai bảo chị là chị của em chứ!”
Tôi tự an ủi mình.
Ừ thì, mẹ có thiên vị.
Nhưng bố từng nói, dù có bán m//áu cũng sẽ cho tôi học xong đại học.
Tôi và em từ nhỏ đã rất thân thiết.
Nhà tôi từng rất hòa thuận.
Trong nhà còn có căn phòng nhỏ của tôi – nơi tôi luôn hướng về những năm tháng học xa.
Nhưng rồi ba căn nhà ấy, đã phá vỡ sự cân bằng vốn có.
Tôi không thể lừa dối bản thân được nữa.
Không thể tiếp tục làm người thân thiết nhất với họ như trước.
2
Tôi từ chối mãi.
Đứa em trai hiền lành cũng bắt đầu giận dỗi.
“Nếu chị không nhận thì em nói với anh rể một tiếng, rồi gửi ở phòng bảo vệ nhé.”
Nó bỏ đi.
Quách Khôn mở cửa bước vào, tay xách hộp quà đỏ chót.
Trên đó in hai chữ “Đoàn viên” chói mắt đến đau lòng.
Thấy mắt tôi đỏ hoe,
anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ vào bếp nấu ba món một canh tôi thích nhất.
Tôi ăn được vài miếng rồi bỏ bát.
Trong lòng ngổn ngang, nghẹn ứ.
Anh không nói gì, chỉ mang phần cơm còn lại hâm lại trên bếp:
“Lát nữa đói thì ăn tiếp cũng được.”
Tôi nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, sáng vằng vặc mà lại lạnh lẽo đến tận xương.
Tôi đang buồn cái gì chứ?
Tôi đối xử tốt với bố mẹ và em trai, là vì tình nguyện.
Sau t/ai n/ạn, bố bị chứng thấp khớp, không thể đi làm.
Mẹ sau ca phẫu thuật thì đau lưng mỏi gối, hay khóc nói số mình khổ.
Mỗi lần họ phải nhập viện, mỗi lần họ đi nhặt ve chai để gom tiền học cho em,
tôi đều là người chủ động đưa tiền.
Tôi quen với việc hy sinh cho gia đình, không mong hồi đáp.
Ngày tôi lấy chồng, nhà trai đưa sính lễ 188.000 tệ.
Mẹ – người xưa nay luôn cứng rắn – dịu giọng hỏi tôi, có thể để lại toàn bộ để đóng bảo hiểm hưu trí một lần cho bố được không.
Bố – người từng là chỗ dựa vững chãi như núi – cúi đầu, ánh mắt đầy xấu hổ.
Tôi rưng rưng nước mắt, bàn với Quách Khôn.
Của hồi môn – tôi để lại nhà.
May mà em tôi có chí.
Dù học không cao, nhưng ra trường có việc ổn định, lấy được vợ nhà có điều kiện.
Bố mẹ bán nhà cũ, đổi sang nhà thương mại đứng tên em.
Tôi không so đo.
Còn chủ động đưa thêm năm vạn tệ.
Em trai rất biết ơn.
Chủ động nhận trách nhiệm chăm sóc bố mẹ.
Lễ Tết vẫn gửi quà cho tôi.
Không đắt tiền, nhưng đầy tình cảm.
Cho đến khi, tôi biết cả ba căn nhà đều mang tên em trai.
Tôi tỉnh ngộ.
Tôi không thể tiếp tục dùng những món quà nhỏ để tự lừa mình rằng – tình thân vẫn như xưa.
3
Nửa đêm, tôi trằn trọc không ngủ được.
Nhớ lại lúc quê nhà có thông báo giải tỏa.
Mẹ tôi – người bình thường việc nhỏ việc to đều hỏi ý tôi – lại tự mình đội nắng đi khắp nơi, làm đủ thủ tục sang tên.
Bố – người lúc nào cũng nói “tay nào cũng là thịt” – khi ký hợp đồng đền bù, lại chẳng chút do dự viết tên em tôi: Tề Quang Diệu.
Từ đầu đến cuối, họ chưa từng nghĩ đến tôi.
Tôi chỉ tình cờ biết được từ miệng em dâu.
Lúc đó, tôi sững sờ.
Cảm giác như bị người thân cầm da//o đâm vào ngực.
Em dâu nhận ra mình lỡ lời, rối rít xin lỗi.
Em trai kéo cô ấy vào phòng dỗ dành.
Mẹ tôi khi đó nói sao nhỉ?
“Tề Hướng Nam, con đã gả đi rồi. Theo lệ xưa, tài sản trong nhà phải để lại cho con trai.”
“Em con sắp có con, sau này còn bao nhiêu việc phải lo, mẹ phải tính đường trước.”
Tôi ấm ức nhìn sang bố.
Một tháng trước, ông bị té gãy chân phải nằm viện.
Đúng lúc em tôi bận rộn thăng chức,
em dâu thì ma//ng th//ai, mẹ tôi chẳng khác gì người hầu kè kè bên cạnh.
Là tôi – người chạy vạy từng đồng viện phí,
người ngày đêm túc trực, bưng nước đổ cháo bên giường.
Vậy mà lúc đó, bố chỉ rít một hơi th//uốc, nhẹ nhàng bảo:
“Hướng Nam, con là đứa giỏi nhất nhà. Con có tiền mua một căn rồi, chắc chắn có thể mua căn thứ hai.”
Tôi không nhớ mình đã bước ra khỏi nhà thế nào.
Em trai chạy theo:
“Chị, đừng buồn. Bố mẹ không cho em nói chắc cũng có lý do riêng.”
“Nhưng chị yên tâm, nơi nào có em – nơi đó luôn là nhà của chị.”