1
Mẹ cầm cây cán bột đập xuống, cái tủ đông cổ nát hẳn, tắt ngúm.
Tôi không sợ, ngược lại chính ba mới là người giật mình, làm đổ cả nước trong tách ra người.
“Bà điên à? Tủ đông đang dùng tốt, sao lại đập nó?”
Mẹ không giải thích, chỉ nói hai chữ:
“Ly hôn.”
Ba ngẩn người:
“Tôi làm gì chọc giận bà hả?”
Mẹ ngồi trên ghế sofa, im lặng.
Mẹ kiên quyết đòi ly hôn, ba giữ chặt giấy kết hôn không đưa.
“Trước mặt con, tôi hỏi lại lần nữa: bà chắc là chỉ vì tôi không mua tủ lạnh mà đòi ly hôn hả?”
Mẹ vẫn lạnh mặt:
“Đúng vậy, chỉ vì cái tủ lạnh.”
Ba vẫn không hiểu:
“Tủ đông với tủ lạnh khác gì nhau? Tôi mua về rồi còn gì, tuy là đồ cũ nhưng vẫn dùng được. Sao bà cứ phải cố chấp như vậy?”
Mẹ không nói.
Tôi mở tủ đông ra, thay mẹ giải thích:
“Ba xem, thịt trong tủ hỏng hết rồi. Mẹ định hôm nay làm thịt kho cho con, nhưng cái đồ cổ này tối qua mất điện đến sáng nay, trời nóng thế này làm sao giữ đồ được.”
Ba vẫn cố cãi:
“Thịt hư thì mua thịt mới, tủ hư thì nói tôi biết, tôi mua cái mới. Vì một cái tủ lạnh mà phá vỡ hôn nhân mười mấy năm, không sợ người ta cười sao?”
Ông lấy điện thoại ra, mở ứng dụng mua sắm:
“Tôi đặt ngay cái tủ lạnh mới, chúng ta đừng ly hôn nữa, được không?”
Mẹ nói lạnh nhạt:
“Không cần nữa.”
Mẹ ngẩng đầu, chìa tay:
“Đưa giấy kết hôn đây, còn kịp giờ làm việc ở cục dân chính, chúng ta đi luôn.”
Ba run tay:
“Được, bà không biết điều thì ly hôn! Đừng hối hận. Bà mang con theo rồi sẽ chẳng tìm được người nào tốt tính và điều kiện như tôi đâu.”
Trong mắt mẹ chỉ còn nỗi thất vọng.
Ba cầm chìa khóa xe, đóng cửa cái rầm để trút giận.
Ông nổ máy, phóng đi.
Mẹ bình tĩnh lấy điện thoại ra gọi xe.
Hai người đi cả buổi chiều, về đến nhà lúc sắp ăn tối.
Ba ngồi phịch xuống ghế sofa:
“Chúng ta còn một tháng hòa giải. Tôi khuyên bà nghĩ kỹ đi, lúc nào đổi ý cũng được. Giờ tôi đói rồi, nấu cho tôi chút gì ăn đi.”
Mẹ khựng lại, ngừng thu dọn hành lý.
Bà đi tới, đóng tập bài của tôi, nắm tay tôi nói:
“Mẹ đưa con đi ăn ngon nhé.”
“Thật ạ!” – Tôi vui mừng nhảy lên.
Ba bị để lại trong nhà, lúng túng ngồi một mình.
2
Mẹ dẫn tôi đến một nhà hàng năm sao.
Tôi chưa từng đến nơi sang trọng thế này, đứng ngại ngùng ở cửa.
“Mẹ ơi, chỗ này chắc phải đặt bàn trước, mình vào được không?”
Mẹ vỗ vai tôi:
“Yên tâm, mẹ đặt rồi. Sếp mẹ vốn định ăn ở đây, nhưng có việc đột xuất nên tặng lại chỗ. Mẹ vốn không định đi, nhưng thấy thái độ của ba con… thôi, mẹ không nên trút giận vào con. Vào đi.”
Chúng tôi ngồi cạnh cửa sổ.
Nhìn menu đầy món ngon, tôi nuốt nước bọt.
Nhà tôi hiếm khi ăn ngoài, vì ba cứ có tiền là cho người khác mượn:
Có khi là họ hàng, có khi là đồng nghiệp, bạn bè.
Mượn nhiều thì mấy vạn, ít thì vài trăm, vài nghìn.
Chỉ cần ai mở miệng, ba đều sẵn sàng cho mượn.
Để tiết kiệm, mẹ luôn tự nấu ăn ở nhà, không cho tôi ăn ngoài.
Đi chơi với bạn, tiền tiêu vặt của tôi luôn ít nhất.
Vừa định gọi món, bỗng cửa ồn ào.
Tôi quay đầu thấy ba đang cãi nhau với nhân viên phục vụ.
“Sao lại không cho tôi vào? Vợ con tôi đang ở trong mà!”
Nhân viên lễ phép nói:
“Xin lỗi ông, danh sách đặt chỗ không có tên ông, nên không thể vào.”
“Cậu điếc à? Tôi nói rồi, vợ con tôi ở trong!”
“Xin lỗi, họ chỉ đặt hai chỗ.”
Ba thấy nói không lại, bắt đầu la to gọi tên tôi:
“Trần Tĩnh! Con không thấy xấu hổ à, để ba con đứng ngoài bụng đói, còn vào ăn ngon! Trần Tĩnh! Ra đây ngay!”
Tôi xấu hổ nhìn mẹ cầu cứu.
Mẹ gọi quản lý nhà hàng, nói nhỏ vài câu, rồi bảo vệ đến kéo ba ra ngoài.
Trước khi đi, ba nhìn tôi đầy oán trách.
Cuối cùng bữa ăn cũng yên bình.
Tôi biết nhà hàng này rất đắt, nên đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng khi hóa đơn đặt xuống, tôi vẫn giật mình.
Tôi siết chặt điện thoại, định nếu mẹ không đủ tiền sẽ dùng tiền mừng tuổi của mình.
Nhưng mẹ dứt khoát thanh toán năm nghìn tệ, không cho tôi cơ hội.
Tôi khẽ hỏi:
“Mẹ, ăn bữa này xong, sau này mình sống thế nào?”
Vì năm nghìn đó chính là số tiền mẹ dành dụm từ lương để mua tủ lạnh.