5
Rời khỏi nhà cô, chúng tôi đi thẳng đến nhà anh họ.
Nghe nói lúc anh cưới vợ, đưa cho chị dâu tám vạn tám tiền sính lễ.
Trong đó, năm vạn là mượn từ nhà tôi.
Mẹ đến đòi lại phần của bà – hai vạn rưỡi.
Nghe vậy, chị dâu thoáng lúng túng, rồi gọi anh họ vào phòng, thì thầm bàn bạc.
Một lát sau, chị dâu bước ra, cầm trên tay xấp tiền dày.
“Chị, em không biết Tiểu Trí cưới vợ còn vay tiền chị. Đây là năm vạn lễ tiền, chị đếm lại xem.”
Chị dâu đeo kính gọng vàng, trông có vẻ tri thức, biết điều.
Tiếc thay, lại lấy anh họ tôi.
Mẹ đếm đủ hai vạn rưỡi, đẩy phần còn lại lại cho chị dâu.
“Tôi chỉ lấy phần thuộc về mình. Phần còn lại, không liên quan.”
Nhưng chị dâu vốn là người tốt, nên chuyển khoản phần dư cho ba.
Khi chúng tôi vừa về đến nhà, ba đã nổi giận:
“Hoàng Diễm, sao cô nỡ đến nhà Tiểu Trí đòi tiền? Cô biết rõ vợ chồng nó vừa cưới, còn cố tình đến gây thêm chuyện. Giờ thì hay rồi, vừa bước ra khỏi nhà, hai vợ chồng nó đã cãi nhau! Nếu chúng ly hôn, cô chính là thủ phạm!”
Mẹ hừ lạnh:
“Đàn ông các ông đúng là giỏi đổ trách nhiệm. Nếu chúng có chia tay, cũng chỉ vì Cố Lam nhìn thấu bản chất Tiểu Trí, kịp thời dừng lại thôi. Mượn tiền cưới vợ mà còn giấu vợ, chẳng lẽ nghĩ cưới xong thì có thể lấn lướt, biến nợ trước hôn nhân thành nợ chung hay sao?”
Tôi cũng không nhịn được:
“Ba, chuyện rõ ràng như vậy, ngay cả con cũng hiểu. Sao ba lại không hiểu nổi?”
Ba như bị chạm đúng chỗ đau, nhảy dựng lên:
“Con nói bậy cái gì thế! Tiểu Trí đi vay khắp nơi, chẳng phải chỉ để cưới được Cố Lam sao? Những lời xằng bậy này, sớm muộn gì cũng dạy hư Trình Diễu!”
“Thôi, tôi không nói nữa, Tiểu Trí còn đang chờ tôi đến khuyên giải!”
Ba lại muốn xen vào chuyện người khác.
Anh họ Tiểu Trí thực ra chỉ là họ hàng xa, trước đây chẳng qua lại.
Nhưng vì Cố Lam làm việc gần chỗ chúng tôi, Tiểu Trí bám theo, mới tìm đến.
Hôm anh họ đến, ba lập tức đưa về nhà, tiếp đãi nồng hậu, thậm chí còn ép tôi nhường phòng cho ở.
Đợi mẹ đi công tác về, bà nổi trận lôi đình, cãi nhau kịch liệt với ba, lúc đó anh họ mới chịu dọn ra.
Mỗi nhà có cuộc sống riêng. Cho dù vợ chồng người khác cãi vã, chia tay, cũng không liên quan gì đến ta.
Ba không phải không hiểu.
Nhưng ông luôn thích nhúng tay, thích dạy dỗ, thích cái cảm giác mình am hiểu tất cả, còn người khác thì cần ông.
6
Ba lúc nào cũng thích xen vào chuyện người khác.
Vừa cúp máy, ông đã vào phòng tôi, giao cho tôi một “nhiệm vụ”.
“Trình Diễu, con trai của chú Lưu sắp lên lớp 9 rồi, con sang kèm thêm cho nó, củng cố kiến thức chút đi.”
Tôi tháo tai nghe tiếng Anh xuống:
“Ba, con không muốn đi.”
Con trai chú Lưu học kém, ba thường bắt tôi sang dạy kèm.
Ông bảo bạn bè phải giúp nhau.
Nhưng tôi với cậu ta đâu có phải bạn bè. Muốn giúp thì ông nên đưa nó đến trung tâm học thêm.
Còn ba thì luôn chọn “đường tắt”, đẩy việc cho tôi.
Trong khi tôi cũng sắp lên lớp 12, kỳ nghỉ hè này đang bận ôn tập kiến thức lớp 10, 11, đâu có rảnh.
Nghe tôi từ chối, ba lập tức khó chịu:
“Sao con không chịu giúp người ta? Ba đã đồng ý rồi, giờ con không đi, chẳng phải làm ba mất mặt sao!”
Tôi đặt bút xuống, ngẩng lên nhìn thẳng vào ba:
“Ba, chỉ vì cái gọi là ‘mặt mũi’ của ba, con phải ôn lại toàn bộ kiến thức cấp 2, phải soạn kế hoạch học tập, còn phải giám sát cậu ấy làm bài. Ba biết tốn bao nhiêu thời gian không?”