1
“Sau khi phiên tòa này bắt đầu, mọi lời nói của các bên sẽ được đối chiếu xác thực, chỉ cần một câu nói dối thì hình phạt sẽ nhân đôi.”
“Nếu hai bên không có ý kiến gì, xin hãy ký tên và điểm chỉ vào bản cam kết.”
Vị thẩm phán hình ảnh toàn tức với vẻ mặt nghiêm nghị nói xong liền mím chặt môi.
Ba mẹ tôi cùng em trai nhanh chóng ký tên, gương mặt lập tức hiện rõ vẻ đắc ý như nắm chắc phần thắng.
Tôi biết họ đang nóng lòng muốn dùng khoản tiền bồi thường này để làm phẫu thuật cho em trai tôi.
Ba mẹ buộc tội tôi bất hiếu, không quan tâm đến gia đình, là một con sói mắt trắng vô lương tâm.
Còn tôi thì buộc tội ba mẹ cố ý lừa dối tôi suốt hai mươi năm trời, còn không ngừng dùng đạo đức để ràng buộc tôi.
Chỉ cần trả phí vào cổng, bất kỳ ai cũng có thể đến xem phiên tòa, còn thân thích hai bên thì được miễn phí.
Thế là mấy bà cô, bà thím tám trăm năm không gặp mặt kia đều lũ lượt ngồi ngay ngắn trên hàng ghế khán giả, chờ xem trò vui.
Mẹ tôi tỏ vẻ đau lòng nói: “Thắng Nam à, ba mẹ cũng không muốn đi đến bước này với con, nhưng con thật sự quá bất nhân rồi.”
Em trai tôi nắm lấy tay áo ba tôi, sốt ruột hỏi: “Ba ơi, sao chưa bắt đầu vậy? Ngón cái của con đau lắm rồi, tranh thủ thời gian đi mà.”
Ba tôi thì lớn tiếng trách móc: “Thắng Nam, ba mẹ đã tha thứ cho hết những lỗi lầm con từng gây ra, sao con lại vẫn không biết ăn năn hối cải như vậy?”
Mỗi khi họ nói một câu, cây bút trong tay thẩm phán lại lướt một đường giữa không trung.
Họ dường như đã quên mất chuyện vừa mới ký cam kết.
Tôi đã sống 25 năm, cuối cùng cũng biết được sự thật mà họ giấu kín suốt hai mươi năm trời.
Từ năm tôi lên 5, họ đã bắt đầu lừa gạt tôi, khiến tôi lớn lên trong cảm giác tội lỗi, giờ còn muốn tiếp tục hút máu tôi, biến tôi thành dưỡng khí sống cho em trai mình, tôi không chấp nhận.
Họ đưa tôi ra tòa nhưng không hề biết rằng nơi này là tòa phán xét nghiêm khắc nhất, thứ nơi đây căm ghét nhất chính là những kẻ mồm miệng đầy dối trá.
Đã đến lúc họ phải trả giá đắt cho những gì họ từng làm.
Ban đầu đám họ hàng chỉ đến với tâm thế xem kịch vui, nhưng khi lời bàn tán của khán giả mỗi lúc một gay gắt hơn, nụ cười trên mặt họ cũng dần biến mất.
“Vũ Hàng, cháu vẫn nên khuyên chị đi, người một nhà đưa nhau lên tòa phán xét thế này thật mất mặt biết bao!”
Trước kia tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, từ khi em trai tôi chào đời, ba mẹ đã bắt đầu tính toán tất cả mọi thứ của tôi, thậm chí là giá trị suốt mấy chục năm sau trong đời tôi.
May thay, hôm nay tôi có cơ hội nhờ phiên tòa này để phơi bày tất cả tội ác của họ.
Thẩm phán cất giọng lạnh băng: “Cả hai bên đều đã ký kết bản cam kết, phiên tòa chính thức bắt đầu!”
“Nguyên đơn: Lý Thành, Trương Thải Hà, Lý Vũ Hàng.
Bị đơn: Lý Thắng Nam.
Phiên tòa một khi bắt đầu thì không thể bị gián đoạn, xin lưu ý.”
Thẩm phán toàn tức bước đến trước mặt chúng tôi, đọc hàng loạt điều luật và quy định.
Em trai tôi không kiên nhẫn liếc tôi một cái, mẹ tôi thì che chắn cho nó, hoàn toàn không lắng nghe lời thẩm phán đang đọc.
[Quy tắc phán xét: Nếu Lý Thành, Trương Thải Hà và Lý Vũ Hàng chưa từng lừa dối Lý Thắng Nam mà Lý Thắng Nam lại bất hiếu, không quan tâm gia đình thì tội danh được thành lập.]
“Tòa sẽ phát lại 5 đoạn ký ức dưới dạng hình ảnh toàn tức, sau mỗi đoạn, hai bên sẽ có 3 phút trình bày.
Sau khi kết thúc, tôi sẽ xác nhận sự thật và phán định nguyên đơn có lừa dối hay không.”
“Xin lưu ý, trong quá trình trình bày, tuyệt đối không được nói dối.
Mỗi câu nói dối sẽ bị ghi lại và gia tăng mức hình phạt.”
“Bên bị kết tội sẽ phải chịu nỗi đau muôn tiễn xuyên tim ngày đêm.
Bên thắng kiện sẽ nhận được 88,8 tỷ tiền bồi thường cùng một phần thưởng ngẫu nhiên.”
Khi nghe đến 88,8 tỷ tiền bồi thường, cả khán phòng như có làn sóng ngầm.
Có người thậm chí còn hoài nghi: “Gia đình này đang quay phim có kịch bản à? Muốn nổi tiếng để livestream bán hàng à?”