3
Thì ra người đăng dòng bình luận cuối cùng vừa rồi… đã biến mất một cách kỳ lạ.
Đám đông lúc này mới sực nhớ đến điều lệ trước đó: Không ai được phép nghi ngờ phán quyết của thẩm phán.
Ngay sau đó, đoạn ký ức toàn tức thứ hai được phát.
Năm tôi lên sáu, em trai tôi vừa tròn một tuổi.
Trong bữa tiệc mừng thôi nôi, tôi cầm một cây kẹo mút đưa cho em thì bị ai đó đẩy từ phía sau.
Tôi ngã nhào về trước, vô tình đè trúng em trai.
Sau khi đứng dậy, mẹ tôi liền nói rằng tôi đã làm gãy ngón tay cái của em.
Để tránh nhiễm trùng, họ lập tức đưa em đến bệnh viện và cắt bỏ ngón cái ấy.
Từ đó, tôi bị mang danh: kẻ khiến em trai tàn tật.
Mẹ nhẹ giọng an ủi: “Thắng Nam, mẹ biết con không cố ý, mẹ không trách con đâu mà.”
“Em trai giờ mất một ngón tay, là chị, con phải chăm sóc và bảo vệ em thật tốt, biết chưa?”
“Ba mẹ không giận con, sao con lại khóc? Không phải lỗi của con đâu.”
Tôi run rẩy đưa cây kẹo mút cho em trai nhưng nó không tài nào cầm được, cây kẹo rơi lăn xuống đất.
Hình ảnh dừng lại.
Mẹ tôi chọn bỏ qua phần phát biểu.
Tôi lên tiếng: “Sự thật thật sự là như vậy sao? Thẩm phán đại nhân, xin hãy chiếu lại cảnh buổi sáng hôm đó chi tiết hơn được không?”
“Ngón tay cái của Lý Vũ Hàng, hoàn toàn không phải tôi làm gãy!”
Trên màn hình điện tử xuất hiện hàng loạt lời bình:
[Sự thật rành rành ra đó còn gì? Rõ ràng là Lý Thắng Nam ngã đè khiến em bị cụt ngón tay!]
[Bằng chứng rõ ràng thế mà còn muốn chối? Cô ta chắc chắn sắp bị kết tội nói dối rồi.]
[Còn dám yêu cầu chiếu lại? Không phải đang cố đánh lạc hướng sao?]
Nhưng ngay sau đó, đoạn hình ảnh khác được trình chiếu.
Buổi sáng hôm ấy, em trai tôi tự đưa ngón tay vào phần kim đâm của máy may.
Mũi kim đi lên rồi lại đâm xuống, xuyên qua ngón tay cái của em từng lần một, máu bắt đầu phun ra, thịt da rách nát.
“Hu hu hu hu…” Lý Vũ Hàng òa khóc nức nở.
Ba mẹ tôi sau đó chạy đến, chỉ vỗ nhẹ lưng nó, rồi… vội vã đi đánh bài, chẳng hề để ý đến ngón tay gần như sắp rụng kia.
Màn hình chuyển tiếp tại bệnh viện.
Họ sốt ruột hỏi bác sĩ: “Là con gái lớn nhà tôi đè ngã thằng nhỏ làm gãy ngón tay, có cứu được không bác sĩ?”
Bác sĩ lắc đầu: “Dựa trên tình trạng vết thương, ngón cái của cháu đã bị đứt từ sáu tiếng trước khi đến viện, không thể nào là do con gái sáu tuổi của ông bà vừa mới làm gãy được.”
Ba tôi cúi đầu tự trách vì không phát hiện sớm.
Còn mẹ tôi thì lẩm bẩm: “Sao lại như vậy được…”
Rồi lại quay về khung cảnh ban nãy.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, khẽ trách: “Em con mất một ngón tay nhưng mẹ không giận con đâu.
Sau này con phải chăm sóc em cẩn thận, bù đắp cho em nghe chưa?”
Thẩm phán tuyên bố lần nữa: Nguyên đơn có hành vi dối trá.
Trên màn hình bùng nổ hàng trăm lời bình luận:
[Chuyện này mà gọi là dối trá à? Mẹ cô ta dịu dàng thế cơ mà, còn bảo không trách con gái!]
[Bỏ qua chuyện ngón tay, rõ ràng là bé gái sáu tuổi đè trúng em, có lỗi thật chứ! Vợ chồng họ Lý đâu có dối gạt gì?]
[Tôi không nghi ngờ kết quả xét xử, nhưng tôi vẫn chọn đứng về phía nguyên đơn! Nói cho cùng là do không giải thích rõ ràng, chứ không phải lừa gạt!]
[Mẹ như vậy mà còn bị xem là xấu? Tôi có người mẹ thế này chắc mừng rơi nước mắt. Gặp phải đứa con vô ơn thật xui xẻo!]
[Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mấy người phía trên là người thật đang gõ bình luận à?]
Ngay lúc ấy, hình ảnh toàn tức chuyển cảnh.
Em trai tôi hung hăng trừng mắt nhìn tôi, còn mẹ thì ngồi bên cạnh đùa giỡn nó, không mảy may chú ý đến tôi đang sắp bật khóc.
Mẹ tôi đi đâu cũng nói: “Ngón cái của Vũ Hàng là do chị nó hồi bé vô tình làm gãy đấy.”
4
“Nhưng cũng là con mình thì biết làm sao được?”
Vậy là đám họ hàng và hàng xóm xung quanh, ai ai cũng tin rằng tôi là hung thủ khiến Lý Vũ Hàng trở thành người tàn tật.
Tôi từ đó không dám ra khỏi nhà, chỉ sợ bị ánh mắt dị nghị nhìn vào.
Còn em trai tôi thì nhờ vào “chiến dịch truyền thông” của ba mẹ, chuyện ngón tay cụt được lan truyền rộng rãi.
Về sau tôi mới biết, một đoàn phim đang tìm kiếm một bé trai có khiếm khuyết ở tay để làm diễn viên đóng thế.
Lý do mẹ tôi tích cực rêu rao chuyện tôi hại em cụt ngón, chẳng qua là để… quảng bá và tranh suất đóng thế cho em tôi.
“Thắng Nam, tuy ngón tay em trai con không linh hoạt nhưng ít nhất nó cũng xem như bước chân vào giới diễn xuất từ nhỏ rồi, là chị gái, sau này con phải cố gắng giúp đỡ em cho tốt, biết chưa?”
“Nếu sau này em con phẫu thuật nối lại ngón tay thành công, nhất định nó sẽ trở thành ngôi sao nhỏ!”