04
Sáng hôm sau, tôi dậy như thường lệ, vào bếp làm bữa sáng.
Trương Hạo có lẽ mất ngủ cả đêm, quầng thâm dưới mắt đậm như mực, ánh mắt nhìn tôi né tránh, không dám đối diện.
Anh ta tưởng tôi vẫn còn giận, liền rón rén bưng ly sữa, nịnh nọt lấy lòng:
“Vợ ơi, hôm qua là anh sai, anh không nên nổi nóng với em.”
“Tối nay anh đặt bàn nhà hàng rồi, mình ra ngoài ăn, bù lại ngày kỷ niệm hôm qua, được không?”
Tôi nhìn gương mặt giả tạo của anh ta, trong lòng khẽ bật cười lạnh.
“Được thôi.”
Tôi gật đầu, ngoan ngoãn như một con cừu hiền lành.
Anh ta thở phào rõ rệt.
Ăn sáng xong, tôi giả vờ như lơ đãng hỏi:
“À đúng rồi anh, em có nhỏ đồng nghiệp kể chồng cô ấy lập nhóm chat gia đình mà quên thêm cô ấy vô, nghe mắc cười ghê ha?”
Động tác thắt cà vạt của Trương Hạo cứng đờ, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi.
“V–vậy hả? Cũng… cũng sơ ý quá.”
“Chứ gì nữa.”
Tôi tiếp lời, giọng tỉnh bơ.
“Cô ấy nói có cảm giác mình như người ngoài, bị cả nhà cô lập. Em thấy chắc là nhạy cảm quá thôi, anh nghĩ sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào trên gương mặt.
Trán anh ta rịn mồ hôi, ánh mắt dao động không ngừng, chẳng dám nhìn tôi lâu quá ba giây.
“À… anh trễ giờ rồi, đi làm đây.”
Nói xong anh ta gần như chạy trối ch//ết.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi, khoé môi càng lúc càng nhếch lên lạnh lẽo.
Trò chơi, chỉ mới bắt đầu thôi.
Tôi mở tủ lạnh, lấy ra phần tôm hùm hôm qua đã giấu kỹ.
Tôi cẩn thận bày lại lên đĩa, rưới dầu nóng, rắc thêm hành lá.
Hương thơm lại một lần nữa lan khắp căn nhà.
Sau đó, tôi chụp một tấm hình, đăng lên story, chọn chế độ ẩn với Trương Hạo và cả nhà anh ta.
Dòng caption bên dưới là: “Bữa tiệc kỷ niệm muộn – một mình cũng có thể vui.”
Làm xong, tôi ung dung ngồi xuống, thong thả thưởng thức bữa tiệc tôm hùm của riêng mình.
Thịt tôm săn chắc, ngọt dịu, mềm dai vừa đủ.
Tôi ăn rất chậm, từng miếng như đang nhấm nháp hương vị của chiến thắng.
Quả nhiên, chưa đến nửa tiếng sau, điện thoại tôi rung bần bật.
Bạn bè – những người cũng có kết bạn với Trương Mỹ Lệ – thi nhau nhắn tin.
“Đồng Đồng, em chồng cậu bị gì thế? Hôm nay lên cơn à?”
“Cô ta vào bình luận trong bài của mình, nói cậu ích kỷ, không biết điều, còn bảo cậu ngược đãi em chồng!”
“Cô ta còn đăng bài mắng cậu là ‘chị dâu độ//c á//c’ nữa!”
Tôi mở WeChat, hàng chục tin nhắn chưa đọc, toàn nói về chuyện này.
Tôi nhìn bài đăng bẩn thỉu mà Trương Mỹ Lệ mới chia sẻ: hình là đĩa dưa leo hôm qua, nội dung thì độc mồm độc miệng, dựng chuyện tôi là chị dâu độ//c á//c, không coi trọng gia đình chồng, chèn ép em chồng tội nghiệp.
Ngay bên dưới là lượt like và bình luận của mẹ chồng tôi – Lưu Tú Anh:
“Cưới phải đứa con dâu như vậy, đúng là xui tận mạng.”
Tốt lắm.
Tự tay dâng da//o cho tôi, đừng trách tôi ra tay.
Tôi không nhắn lại bất cứ ai. Cũng chẳng đôi co với Trương Mỹ Lệ.
Tôi chỉ lặng lẽ gửi cho Trương Hạo đoạn video tôi quay đêm qua, kèm theo ảnh chụp đoạn chat nhóm “Gia đình thân yêu”.
Tin nhắn kèm theo chỉ vỏn vẹn một câu:
“Lo mà dạy lại gia đình anh, nếu không, tôi không ngại để cả thiên hạ xem thử nhà các người ‘thân yêu’ thế nào.”
Gửi xong, tôi tắt điện thoại.
Tiếp tục ăn tôm hùm.
Thế giới bên ngoài có ầm ĩ thế nào, chẳng liên quan gì đến tôi.
Còn tôi, có lẽ đây là bữa ăn ngon miệng nhất trong ba năm qua.
05
Cuộc gọi từ Trương Hạo đến sau nửa tiếng, như một hồi chuông thúc tử, reo liên tục không ngừng, dai dẳng và điên cuồng.
Tôi mặc kệ tiếng chuông réo rắt, cho đến khi gặm sạch chiếc càng tôm hùm cuối cùng.
Lau tay xong, tôi ung dung nhấc máy.
“Phương Vũ Đồng! Rốt cuộc em muốn gì hả?!”
Đầu dây bên kia là tiếng quát giận dữ của Trương Hạo.
Giọng anh ta vì tức giận mà run rẩy.
“Em quay lén anh! Em gài bẫy anh!”
Tôi nghe anh ta gào lên, chỉ thấy nực cười.
“Trương Hạo, so với việc cả nhà anh hợp sức tính kế tôi, thì chút thủ đoạn này của tôi, đã là gì?”
Giọng tôi bình thản, không một gợn sóng.
“Rốt cuộc là ai tính kế ai?”
Đầu bên kia im lặng.
Tôi có thể tưởng tượng được sắc mặt anh ta lúc này – trắng bệch lẫn tái xanh, chẳng biết đáp gì.
“Cái video và ảnh chụp em gửi, mẹ anh và em gái anh đều thấy rồi.”
Cuối cùng anh ta lên tiếng, giọng mệt mỏi pha chút van nài.
“Đồng Đồng, coi như anh xin em, xóa bài trên story đi, xóa video và ảnh luôn, được không? Mình về nhà nói chuyện cho đàng hoàng.”
“Về nhà?”