1
Tôi run lẩy bẩy lật lại group.
Quả nhiên, sau khi tôi gửi dòng tin nhắn ấy, cả group im phăng phắc như chết lặng. Từ tối qua tới giờ không một ai dám hó hé.
Nhưng hộp thư riêng thì lại như bão quét:
“Chuyện gì đây? Ẩn giấu thân phận bà chủ à?”
”Tiểu Mạnh, bao giờ lên chức thế? Hình như sếp Trần có bạn gái rồi mà?”
”Trời ơi, có phải phim truyền hình không?”
Tôi lăn qua lăn lại trên giường, chỉ muốn đập đầu vào tường.
Thật sự tối qua quá mệt, đầu óc mơ màng, chẳng nghĩ ngợi gì đã gõ số điện thoại quen thuộc nhất.
Mà quen nhất thì còn ai ngoài… sếp tôi, người tôi làm thư ký suốt ba năm nay – Trần Ngôn Khải.
Tôi vội vàng gõ một dòng giải thích, gửi cho Boss:
“Sếp Trần, hoàn toàn là hiểu lầm, tôi sẽ đi làm rõ ngay.”
Rồi nhắn vào group:
“Xin lỗi mọi người, tối qua không đeo kính nên nhìn nhầm thông báo, điền sai thông tin.”
Group vẫn im như tờ.
Nhưng hộp thư riêng lại nổ tung thêm một lần nữa:
“Ối giời, chắc bị sếp gọi lên phòng làm việc rồi kìa.”
“Đừng chối nữa, tôi luôn thấy hai người không bình thường.”
Ngay sau đó, Boss lại gửi tin:
“Lên văn phòng NGAY.”
2
Tôi run như cầy sấy đi vào công ty.
Ba năm làm thư ký cho Trần Ngôn Khải, chưa từng phạm lỗi, mà nếu lần này coi là lỗi… thì đúng là chết oan thật sự.
Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, rõ ràng muốn tôi giải thích, nhưng lại làm bộ dạng “chúng tôi hiểu cả rồi, khỏi cần nói thêm.”
Haizzz, tôi thật sự chỉ là mắt kém thôi mà…
Tôi đi thẳng tới văn phòng tổng tài.
Trong phòng, Trần Ngôn Khải đang đeo kính gọng vàng, vừa xem laptop vừa xoay khối rubik trong tay.
Khuôn mặt anh ta quả thật là chuẩn mẫu “bá đạo tổng tài” trong tiểu thuyết: đẹp trai, sắc lạnh, hoàn hảo tới mức khiến người khác vừa si mê vừa e ngại.
Tôi hít sâu, quyết định giả vờ như không có chuyện gì, mở miệng:
“Trần Tổng, hôm nay lịch trình có thay đổi gì không ạ?”
Ngón tay anh ta gõ nhẹ xuống mặt bàn, ra hiệu tôi ngồi xuống.
Giọng trầm thấp cất lên:
”Mạnh Tưởng, từ khi nào cô bắt đầu ảo tưởng tôi là người thân của cô vậy?”
Tôi suýt ngã ngửa khỏi ghế, mặt đỏ bừng, vội vã giải thích:
”Trần Tổng, thật sự là hiểu lầm! Tối qua tăng ca quá muộn, tôi mệt quá nên gõ nhầm, hoàn toàn không cố ý.”
Anh ta nheo mắt:
”Ý cô là… trách tôi bắt cô tăng ca?”
Tôi hoảng hốt xua tay:
”Không không không, là do tôi năng lực chưa đủ, không hoàn thành công việc trong giờ, nên mới tự nguyện tăng ca.”
Tư thế nịnh bợ của tôi đã đạt max level. Dù thế nào tôi cũng không muốn mất cái công việc lương cao này.
Nhưng anh ta lại nhếch môi lạnh lùng:
”Cô nói mình năng lực kém, vậy ba năm nay tôi vẫn dùng cô. Chẳng lẽ cô đang nghi ngờ khả năng dùng người của tôi?”
Tôi: …
Đệt, hôm nay Boss rõ ràng là cố tình gây khó dễ cho tôi!
3
Tôi nào dám nghi ngờ khả năng dùng người của sếp chứ? Làm vậy chẳng khác nào phủ nhận năng lực xuất sắc của chính thư ký tổng tài này.
Một thư ký chuyên nghiệp thì “sếp nói gì, mình gật cái đó”.
Tôi nghiêm túc đáp:
”Trần Tổng, xin lỗi ngài, tôi không nên ảo tưởng ngài là người thân của mình. Mong ngài bỏ qua lời lỡ miệng, nếu làm ảnh hưởng đến hình tượng của ngài, tôi thành thật nhận lỗi.”
Có sai phải sửa, bị mắng thì đứng nghiêm.
Chiêu này ba năm qua tôi hiếm khi phải dùng, nhưng lần nào dùng cũng hiệu quả.
Quả nhiên, Trần Ngôn Khải khẽ ho một tiếng:
”Thôi được, báo cáo công việc đi.”
Trong lòng tôi thầm thở phào, ngay cả giọng báo cáo công việc cũng nhẹ nhàng, vui vẻ hẳn lên.
Nghe anh ta bảo hủy bữa tiệc thương vụ vào thứ bảy, tôi càng sung sướng hơn. Vậy là tôi có thể đúng giờ tham gia chuyến team building của công ty rồi!
Đợt này team building cho phép mang theo “người nhà”. Một cô gái độc thân như tôi, tại sao nhất định phải đăng ký tham gia? Dĩ nhiên là vì… đàn ông rồi!
4
Đến thứ bảy, tôi còn dậy sớm hơn cả ngày đi làm, hí hửng chải chuốt cho thật xinh đẹp.