8
Tôi gõ lách cách lên màn hình, trả về ba chữ:
Cảm ơn ngài.
Rồi lập tức bật chế độ im lặng cho điện thoại. Giá như Trần Ngôn Khải cũng có nút tắt tiếng...
Chuyện nhỏ không quan trọng. Tôi tiếp tục vừa đi vừa trò chuyện cùng anh Lương.
Anh ấy đề nghị mời tôi ăn trưa ở nhà hàng Tây của khách sạn, tôi lập tức đồng ý không cần suy nghĩ.
Hoạt động buổi sáng của team building nhạt như nước ốc, tôi định trốn về phòng ngủ bù. Ai ngờ Trần Ngôn Khải gọi thẳng vào điện thoại trong phòng tôi.
Đúng là âm hồn không tan! Cuối tuần rồi mà vẫn phải đối mặt với sếp?
Cô nhân viên quèn này đành lưu luyến chia tay chiếc giường êm ái, lồm cồm bò dậy tới trước mặt Trần Ngôn Khải, cùng đi tham gia team building.
Từ xa nhìn lại, Trần Ngôn Khải hôm nay mặc đồ thường ngày trông càng cao ráo hơn.
Khi không còn khoác vẻ nghiêm túc nơi công sở, anh ta nhìn mềm mỏng, nhẹ nhàng hơn hẳn.
Một người đàn ông đẹp trai thế này, tôi không phải chưa từng rung động. Nhưng anh ta có bạn gái rồi, cảm xúc đó đành... chết yểu từ trong trứng nước.
________________________________________
9
“Gặp lại người cũ nên có bản lĩnh rồi nhỉ, đến điện thoại cũng không thèm nghe.”
Tôi vội rút điện thoại ra, nhìn thấy ba cuộc gọi nhỡ, ba tin nhắn thoại trên WeChat, lúc này mới nhớ ra mình đã bật im lặng.
“Ờm... hôm qua tôi bật im lặng rồi quên chỉnh lại...”
Trần Ngôn Khải không vạch trần tôi, chỉ lặng lẽ đi lên phía trước.
Điểm này của anh ta khá tốt: có thể nhìn thấu mọi trò vặt của tôi, nhưng chưa bao giờ vạch mặt. Người thế... có thể chung sống được.
Tôi và anh ta vừa đến nơi tổ chức hoạt động thì chương trình đã sắp bắt đầu. Nhân viên hành chính chạy tới bảo:
“Hai người là đội thứ hai thi đấu.”
Tôi hỏi thi gì? Đồng nghiệp bảo là trò “ba chân hai người”.
Tôi hỏi lại: “Tôi đăng ký trò này khi nào thế? Với cả trò trẻ con như này, mẫu giáo còn chơi, lớn đầu rồi còn phải chơi trò này à?”
Tất nhiên câu cuối tôi không dám nói ra miệng.
Trần Ngôn Khải thay đồng nghiệp trả lời:
“Lúc cô bật chế độ ‘im lặng’ đấy.”
Hai chữ “im lặng” được anh ta nhấn mạnh rõ ràng.
Tôi mở lại nhóm công ty trên WeChat – hơn trăm tin nhắn chưa đọc.
Quả nhiên thấy phòng hành chính nhắn:
“Hoạt động hôm nay có trò ‘ba chân hai người’, ai muốn tham gia thì comment số 1, phần thưởng rất phong phú nhé~”
Và Trần Ngôn Khải – người chưa từng lên tiếng trong group công ty – đã trả lời một chữ: “1”.
Ngay sau đó, cả nhóm bỗng rơi vào im lặng vài phút, rồi mới lác đác có người bắt đầu “bấm 1”.
Tiêu rồi. Giải thích thế nào đây?
________________________________________
10
Tôi hỏi anh ta:
“Rõ ràng còn nhiều trò khác như đánh cầu lông, leo núi, hoặc chí ít là chuyền hoa cũng được. Tại sao lại chọn trò này?”
Trần Ngôn Khải nhàn nhạt đáp:
“Vì chỉ có trò này là kết thúc sớm nhất.”
Vâng, thời gian của ngài quý báu, ngài vất vả rồi.
Nhưng khi biết phần thưởng cho đội về nhì là một chiếc máy lau nhà, tôi lập tức máu chiến.
Loại máy đó tôi đã bỏ vào giỏ hàng hai tháng nay, chỉ chờ đợt sale 11.11 để mua. Bây giờ chỉ cần về nhì là có thể rinh về miễn phí.
Tôi lén nói với Trần Ngôn Khải:
“Trần Tổng, chút nữa mình cố gắng... giành giải nhì nhé?”
Trần Ngôn Khải nhìn bàn trao thưởng, vẻ khó hiểu:
“Giải nhất là túi Chanel kia kìa, cô không muốn à?”
Tôi đương nhiên muốn chứ. Có người phụ nữ nào không mê túi xách đâu?
Nhưng so với một chiếc túi làm tôi vui vài hôm, thì chiếc máy lau nhà giúp tôi bớt cực mỗi tối đi làm về mới thật sự đáng giá.
Tôi lắc đầu, ánh mắt kiên định:
“Giải nhì là quá ổn.”
Đến lượt tôi và Trần Ngôn Khải thi đấu, cả hai cùng cúi xuống định buộc chân, ai ngờ đụng đầu nhau đau điếng, suýt hoa mắt.
Tôi còn đang xoa đầu thì Trần Ngôn Khải đã nhanh chóng buộc xong chân cả hai.
Xung quanh còn có một vòng tròn đồng nghiệp đứng vây lại, đúng kiểu “xem náo nhiệt chẳng sợ chuyện to”, chỉ thiếu mỗi bốc bắp rang nữa là đủ.
Trần Ngôn Khải cao 1m85, tôi 1m63, cái khoảng cách chiều cao này khiến tôi di chuyển cực kỳ khó khăn.
Gần như tôi bị anh ta kéo lê suốt đường chạy, không biết là do anh quá máu chiến hay đồng nghiệp cố tình nhường, cuối cùng hai chúng tôi lại về đích đầu tiên.
Ơ… nói là giành giải nhì mà? Máy lau nhà của tôi đâu rồi?
Trần Ngôn Khải nhìn tôi như sắp khóc đến nơi, bình thản nói:
“Không còn cách nào, tôi đã rất cố gắng để giảm tốc độ rồi.”
Thật sao? Lúc anh kéo tôi như chó chết kia cũng là đang cố gắng giảm tốc à?
Cũng... rất nỗ lực đấy nhỉ.
11
Phòng hành chính mời đội nhất lên sân khấu phát biểu cảm nghĩ, rồi còn xu nịnh hết cỡ khi đưa thẳng micro cho Trần Ngôn Khải.
Trần Ngôn Khải lại đưa micro cho tôi, nói:
“Cô Mạnh là người giành giải nhất hôm nay, tôi chỉ giúp cô ấy thôi.”
Cái gì? Tôi muốn nói là… tôi vẫn còn muốn cái máy lau nhà cơ mà?
Tôi chỉ nói mọi người ăn uống vui vẻ rồi ôm cái hộp đựng túi rời sân khấu, những đồng nghiệp khác thì bắt đầu bước vào hoạt động thứ hai.