Phó Lâm Xuyên nhíu mày đi mở cửa.
Tôi nghe thấy anh kinh ngạc:
“Bố? Mẹ? Sao hai người lại tới đây?”
Tay tôi run lên, đũa rơi xuống sàn.
Cha mẹ chồng đến?!
Trong nguyên tác, bố mẹ Phó Lâm Xuyên cực kỳ coi thường nguyên chủ cơ mà!
Tôi vội chỉnh lại tóc, ráng nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn bước ra đón:
“Con chào bố mẹ…”
Phó mẹ nhìn tôi một cái, lập tức bước tới kéo tay con trai:
“Lâm Xuyên, mấy tin đồn trên mạng là sao thế hả con?”
Cha Phó hừ lạnh một tiếng:
“Đã bảo rồi, con gái nhà nghèo không phù hợp! Bây giờ hại cả giá cổ phiếu tụt dốc!”
Tôi đứng một bên, tay chân lạnh toát.
Quả nhiên…
Phó Lâm Xuyên bất ngờ siết chặt tay tôi, quay sang nói:
“Bố, mẹ, Vãn Vãn là vợ con. Mấy chuyện kia đều là tin đồn, con đã xử lý xong rồi.”
Cha Phó cuối cùng cũng chịu nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy soi mói:
“Nghe nói cô suốt ngày lên mạng khoe mặt hả?”
Tôi còn chưa kịp giải thích, Phó Lâm Xuyên đã lên tiếng trước:
“Vãn Vãn là blogger chuyên bình luận game, rất có tài.”
Tôi sững người.
Anh… anh đang bênh vực tôi?
Cha Phó định nói tiếp thì Nguyên Bảo đột nhiên lao tới, cắn ngay vào giày da của ông một phát rõ đau.
“Cái thứ gì thế này?!” – Cha Phó nhảy dựng.
“Cháu trai của bố đấy.” – Phó Lâm Xuyên mặt không biến sắc.
Tôi: “???”
Phó mẹ hét toáng lên:
“Hai đứa có con rồi á?!”
Phó Lâm Xuyên bổ sung thản nhiên:
“Cháu… chó.”
Cuộc gặp gỡ đầy xấu hổ ấy kết thúc bằng việc cha Phó giận dữ bỏ về.
Mẹ Phó lúc ra về có dúi cho tôi một phong bao lì xì, còn thì thầm:
“Ráng sớm sinh một đứa thật đi…”
Tiễn bố mẹ chồng xong, tôi rã rời ngồi phịch xuống sofa:
“Xong đời… bố mẹ anh chắc ghét em hơn nữa rồi…”
Phó Lâm Xuyên ngồi xuống bên cạnh:
“Họ chỉ là chưa hiểu em thôi.”
Tôi quay đầu nhìn anh:
“Vừa nãy… sao anh lại bênh em?”
Phó Lâm Xuyên nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên đưa tay vuốt má tôi:
“Vì em là Kỷ Vãn Vãn.”
Ngón tay anh ấm áp, ánh mắt đầy tập trung khiến tim tôi đập loạn, mặt bỗng dưng nóng bừng.
“Em… em đi cho Nguyên Bảo ăn đã!” – Tôi lắp bắp đứng bật dậy, suýt vấp vào bàn trà.
Phó Lâm Xuyên bật cười khẽ, tiếng cười khiến tai tôi càng đỏ rực.
Đêm xuống, tôi ôm Nguyên Bảo nằm trên giường, đầu óc vẫn không ngừng tua lại những hành động của Phó Lâm Xuyên cả ngày nay:
Bênh vực tôi, ánh mắt dịu dàng, và cả câu nói kia — “Chúng ta sống tốt với nhau, được không?”
“Gâu gâu!” – Nguyên Bảo bỗng sủa hai tiếng kéo tôi về thực tại.
Tôi xoa đầu nó:
“Cưng cũng thấy hôm nay anh ta là lạ đúng không?”
Nguyên Bảo nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt xanh ngời lên dòng chữ: “Loài người thật ngu ngốc.”
Tôi thở dài, mở điện thoại.
Hot search đã biến thành #Tổng tài Phó thị bảo vệ vợ yêu# — click vào chỉ thấy toàn lời khen hai chúng tôi đẹp đôi.
Hạ Tường gửi tới tin nhắn:
【Trời ơi!!! Cậu hot rồi đó! Có nhãn hàng muốn mời cậu làm gương mặt đại diện!】
Tôi gửi lại một sticker, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn.
Nếu Phó Lâm Xuyên thật sự không muốn ly hôn nữa…
Vậy thì mấy tỷ tiền chia tay tôi mơ mộng coi như bốc hơi?!
Tôi còn đang đau đầu thì điện thoại bật sáng — tin nhắn từ Phó Lâm Xuyên:
【Ngủ chưa?】
Tay tôi run lên, làm rơi điện thoại trúng mặt.
Tôi nhăn nhó nhắn lại:
【Chưa ngủ…】
【Mở cửa.】
Tim tôi đập thình thịch, rón rén ra mở cửa.
Bên ngoài, Phó Lâm Xuyên mặc đồ ngủ, tay cầm một ly sữa nóng.
“Không ngủ được à?” – Anh hỏi.
Tôi gật đầu, nhận lấy ly sữa.
Tay anh đột nhiên áp lên trán tôi:
“Sao mặt đỏ thế này? Sốt à?”
“Không… không có!” – Tôi hoảng hốt lùi lại, đụng vào tủ giày đau điếng.
Phó Lâm Xuyên khẽ thở dài, sau đó bế bổng tôi lên.
“Á!!” – Tôi hét lên, suýt làm đổ ly sữa, – “Anh làm gì vậy?!”
“Vụng về quá.” – Anh đặt tôi lên giường, đắp chăn cẩn thận:
“Ngủ đi.”
Tôi chui trong chăn, chỉ dám ló hai con mắt:
“Anh… anh không về phòng sao?”
Phó Lâm Xuyên nhướng mày:
“Đây là phòng ngủ chính.”
Lúc đó tôi mới nhận ra — tôi hồi nãy vì căng thẳng quá nên… đi nhầm phòng!!
“Em… em về phòng khách ngay!” – Tôi luống cuống định ngồi dậy.
Phó Lâm Xuyên giữ tôi lại:
“Ngủ ở đây.” – Anh nói xong liền xoay người định đi.
Tôi như bị ma nhập mà kéo áo anh lại:
“Anh… anh cũng ở lại đi…”
Vừa dứt lời là tôi hối hận liền. Tôi điên rồi à?!
Phó Lâm Xuyên quay lại nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm:
“Kỷ Vãn Vãn, em biết mình đang nói gì không?”
Tôi nuốt nước bọt, gượng gạo gật đầu:
“Nguyên Bảo nói đấy… nó muốn ngủ cùng ba mẹ…”
Phó Lâm Xuyên: “…”
Cuối cùng, anh vẫn nằm xuống bên cạnh tôi, giữa hai người là bé Nguyên Bảo.
Trong bóng tối, tôi nghe rõ tiếng hít thở đều đều của anh — và cả nhịp tim mình đập ầm ầm.
“Phó Lâm Xuyên…” – Tôi khẽ gọi.
“Ừ?”
“Câu hôm nay anh nói… ‘sống tốt với nhau’… là có ý gì?”
Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên xoay người đối mặt tôi:
“Nghĩa là đúng như lời anh nói.”