“Không ly hôn nữa.”
Anh cúi đầu hôn tôi, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:
“Cả đời này cũng không ly hôn.”
Ngay giây phút môi anh chạm vào môi tôi, trong đầu tôi như có pháo hoa nổ tung.
Nụ hôn của anh vừa mạnh mẽ vừa nóng bỏng, như muốn nuốt trọn tôi.
Tôi bị hôn đến chóng mặt, tay vô thức bấu lấy áo anh.
“Ưm…” – Tôi ngạt thở, nhẹ nhàng đẩy anh.
Phó Lâm Xuyên hơi lùi lại, đầu mũi chạm vào mũi tôi:
“Thở đi.”
Lúc này tôi mới nhận ra mình nhịn thở đến đỏ mặt, vội vàng hít lấy hít để.
Nguyên Bảo ở bên cạnh phấn khích chạy vòng quanh, đuôi quẫy loạn như máy chém.
“Anh… anh có ý gì?” – Tôi lắp bắp, – “Không phải anh định ly hôn à?”
Phó Lâm Xuyên đưa tay lau giọt nước còn đọng nơi khóe mắt tôi:
“Kỷ Vãn Vãn, em diễn dở thật đấy.”
Tôi: “???”
“Suốt một năm qua em giả ngoan, giả hiền, cố tình tác hợp tôi với Ý Tang,” – anh bật cười, – “Không phải là để tôi áy náy mà chia cho em nhiều tiền hơn khi ly hôn sao?”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Anh… anh biết hết?
“Tôi vốn định chiều theo ý em.”
Phó Lâm Xuyên nhéo má tôi,
“Nhưng nãy em bảo… không muốn ly hôn nữa.”
Mặt tôi đỏ bừng:
“Cái đó là… là…”
“Là gì?” – Anh nhướng mày.
Tôi tức tối túm cổ áo anh:
“Thế còn anh?! Biết rõ tôi giả vờ mà vẫn đối xử tốt với tôi, nấu ăn cho tôi, tặng chó cho tôi, còn… còn ra mặt bảo vệ tôi nữa!”
Phó Lâm Xuyên cười lớn, nụ cười rạng rỡ đến mức làm tôi hoa mắt:
“Vì tôi thích em mà, đồ ngốc.”
Tôi ngớ người.
Nam chính trong nguyên tác – người lạnh lùng, tàn nhẫn, ghét cay ghét đắng nguyên chủ – lại nói thích tôi?
“Anh… anh bắt đầu từ khi nào…” – Tôi lắp bắp.
“Lúc em lần đầu đưa cơm cho tôi.” – Phó Lâm Xuyên nghịch mấy sợi tóc tôi, – “Món ăn dở tệ, mặn muốn chết, mà vẫn bày đặt làm ra vẻ đảm đang.”
Tôi trợn tròn mắt.
Đó là ngày đầu tiên tôi xuyên vào truyện, làm theo công thức trên Douyin, lỡ tay cho muối gấp ba lần!
“Anh ăn hết còn gì?!”
“Ừ,” – Anh gật đầu, – “Sau đó phải lén uống ba chai nước.”
Tôi tức đến đấm anh:
“Vậy sao anh không lật tẩy tôi sớm?!”
Phó Lâm Xuyên nắm lấy tay tôi, hôn lên đầu ngón tay:
“Vì thấy em diễn cũng vui.”
“……”
“Về sau biết em thực sự muốn ly hôn…”
Ánh mắt anh chợt trầm xuống,
“Tôi chỉ muốn xem thử, em có thể diễn tới mức nào.”
Tôi nghĩ lại một năm qua mình đã làm biết bao trò lố, chỉ muốn đào hố chui xuống.
“Vậy hôm ở quán bar…”
“Cố ý đưa em tới đó.” – Anh bật cười, – “Tôi biết Ý Tang sẽ tới.”
“Còn mấy lời đồn trên mạng…”
“Tôi đã chuẩn bị bài đính chính từ sớm rồi,” – Anh hôn nhẹ lên chóp mũi tôi, – “Chỉ đợi em nóng ruột mà nhảy dựng lên thôi.”
Tôi nghiến răng:
“Phó Lâm Xuyên! Anh dám đùa tôi!”
“Chúng ta huề nhau.” – Anh đè tôi xuống lần nữa, cười nham hiểm, – “Phó phu nhân, một năm qua em chơi có vui không?”
Tôi quay mặt đi:
“Không vui!”
“Thật không?” – Bàn tay anh bắt đầu không an phận, – “Vậy tối qua ai nói muốn ngủ chung với ba mẹ?”
Mặt tôi đỏ như cà chua chín:
“Là Nguyên Bảo nói!”