Trên đường từ đồn công an trở về, tôi làm một việc.
Tôi mở nhóm WeChat gia đình “Yêu thương nhau một nhà” — nhóm chết lặng lâu nay chỉ toàn mẹ và chị dâu khoe khoang.
Trong nhóm có bảy cô tám dì, bên nội bên ngoại, họ hàng cùng thế hệ, ai cũng ở đó.
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu gõ chữ.
Tôi không dùng những lời cay nghiệt hay chửi bới.
Tôi chỉ dùng giọng điệu bình thản, khách quan nhất, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối:
từ lúc An An bị đánh, tôi đưa con đi bệnh viện giám định, báo công an;
từ lúc họ trăm phương nghìn kế chối tội trong đồn, đến lúc họ giả vờ lên nhà xin lỗi;
và cuối cùng là lời thú nhận của thằng Tráng: họ xúi giục con mình cướp kỷ vật của bố tôi, rồi lấy đó làm cớ đánh con tôi.
Cuối bài viết, tôi đính kèm mấy tấm ảnh và một đoạn ghi âm:
• Ảnh đầu tiên: gương mặt An An hằn rõ năm dấu ngón tay.
• Ảnh thứ hai: báo cáo giám định thương tích của bệnh viện, ghi “chấn thương phần mềm”.
• Ảnh thứ ba: chiếc đồng hồ cũ mà họ gọi là “đồng hồ rởm”, mặt đồng hồ dưới ánh đèn vẫn ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng.
• Cuối cùng: đoạn ghi âm đủ để mọi lời nói dối tan thành mây khói — lời thằng bé Tráng.
Xong, tôi nhấn nút “Gửi”.
Tôi chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, ném vào túi.
Tôi biết, tôi vừa ném một quả bom xuống cái ao gia đình tưởng chừng “êm đềm” ấy.
Việc còn lại chỉ là chờ cơn bão dư luận ập tới.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán.
Chưa đầy nửa tiếng sau, điện thoại tôi rung liên hồi — toàn là họ hàng gọi tới.
Tôi không bắt máy cuộc nào.
Điện thoại Chu Nghiêm cũng reo không ngừng, là mấy ông anh họ gọi cho anh.
Chu Nghiêm nghe, bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia, giọng người anh họ đầy kinh ngạc và phẫn nộ:
“Chu Nghiêm! Anh vừa xem cái Vãn đăng trong nhóm! Chuyện… chuyện đó thật sao? Anh cả, chị dâu cô ấy, với cả mẹ cô ấy… sao làm ra nổi chuyện như thế! Mất hết nhân tính!”
“Quá khốn nạn! Đến đồ của người đã mất mà cũng tính toán! Còn xúi giục trẻ con đi cướp! Đã thế còn đánh cả An An! Người mà làm được thế này hả?!”
Một người họ hàng khác cũng gửi tin nhắn thoại, giọng đầy khinh miệt:
“Nhà thằng Lâm Cường đúng là tham tiền đến mù mắt! Mất hết mặt mũi! Trương Quế Phân cũng thế, thiên vị đến không còn ranh giới! Vì cháu nội mà nỡ ra tay với cháu ngoại, tim gan làm bằng gì không biết!”
Một hòn đá ném xuống nước, dậy lên ngàn lớp sóng.
Những người họ hàng trước kia luôn “điều hoà” khuyên tôi “gia đình trên hết”, “phải hiếu thảo” — giờ đứng trước bằng chứng trần trụi cũng không còn giả vờ được nữa.
Cán cân lương tri giữa “tình thân” và “công bằng” cuối cùng cũng nghiêng về phía công bằng.
Hành vi của mẹ tôi, anh trai tôi và chị dâu tôi — đã vượt xa giới hạn đạo đức mà số đông có thể chấp nhận.
Tin sốc tiếp theo đến rất nhanh.
Mẹ ruột của Lý Mai đọc được tin trong nhóm, lập tức gọi điện mắng chị ta một trận tơi bời:
“Ngu ngốc! Mày làm mất hết mặt mũi nhà này! Mau lo giải quyết đi, đừng làm xấu hổ cả họ!”
Không thì đừng bao giờ về nhà mẹ đẻ nữa.
Đơn vị nơi anh trai tôi – Lâm Cường – đang làm việc, cũng nhanh chóng nghe được tin.
Anh ta chỉ là một nhân viên nhỏ ở một cơ quan sự nghiệp, vốn coi danh tiếng còn hơn mạng sống.
Lãnh đạo gọi anh ta lên “trao đổi”, không nói thẳng ra, nhưng ánh mắt đủ khiến anh ta ngồi không yên.
Chỉ sau một đêm, cả nhà họ biến thành trò cười và tấm gương phản diện trong mắt toàn bộ họ hàng.
Đến hơn mười giờ đêm, điện thoại mẹ tôi cuối cùng cũng đổ chuông.
Giọng bà khàn đặc, mệt mỏi, xen lẫn tiếng khóc:
“Vãn Vãn… coi như mẹ xin con… xoá những thứ trong nhóm đi… chuyện xấu nhà mình đừng đưa ra ngoài… con làm thế này, có phải muốn cả nhà mình không ngẩng đầu lên nổi nữa không?”
Chuyện xấu trong nhà?
Làm những chuyện xấu xí ấy, sao không nghĩ đến hậu quả?
“Không để lộ ra ngoài”?
Danh dự của các người thì là danh dự, còn công bằng của con tôi thì không phải công bằng sao?
“Mẹ,” – tôi cắt ngang tiếng khóc của bà, giọng không chút hơi ấm –
“Bây giờ mới nhớ ra chuyện ‘nhà có chuyện xấu không được đem ra ngoài’? Muộn rồi.”
“Con rốt cuộc muốn thế nào… muốn thế nào mới chịu buông tha cho chúng ta…”
“Tôi không buông tha ai cả. Tôi chỉ đang đi tìm công bằng.”
Nói xong, tôi cúp máy thẳng.
Sau đó, tôi tìm đến số điện thoại ấy, không chút do dự, nhấn nút “Chặn”.
Cuộc gọi này — chính là hồi chuông tang đầu tiên tôi gióng lên cho mối “tình thân méo mó” này.
07
Mẹ tôi chưa chịu dừng lại.
Mềm không được, bà bắt đầu giở thủ đoạn cứng rắn.
Đây luôn là chiêu bài quen thuộc của bà — và cũng là sự vùng vẫy cuối cùng.
Chiều thứ Tư, tôi đang họp một dự án quan trọng ở công ty.
Cô lễ tân hớt hải chạy vào phòng họp, ghé tai tôi thì thầm: