5
Lâm Phan từng không chỉ một lần đề nghị chúng tôi có thể nhận con nuôi.
Mỗi lần như thế, tôi đều từ chối. Trẻ con nhận nuôi, dù có thương mấy thì trong lòng vẫn thấy có khoảng cách, chẳng thể nào bằng máu mủ ruột rà. Sau vài lần anh ta cũng không nhắc đến nữa.
Khi phát hiện anh ta ngoại tình, tôi từng tự trách bản thân — có phải vì tôi không thể có con nên anh ta mới như vậy? Biết đâu anh ta không thật sự yêu người phụ nữ kia, chỉ là muốn có một đứa con.
Nhưng mọi hy vọng đều tan vỡ khi tôi phát hiện trong phòng làm việc của anh ta có cả thuốc phá thai và thuốc tránh thai.
Từng loại thuốc, từng lô sản xuất và hạn dùng đều trùng khớp với thời điểm tôi mang thai và sảy thai.
Tôi nhớ lại, mỗi sáng Lâm Phan đều dậy sớm pha sữa cho tôi. Có những hôm tôi vội đi làm không muốn uống, anh ta lại dỗ dành bằng được, nói tôi mà ra ngoài khi bụng đói thì anh không yên tâm.
Giờ nghĩ lại, hóa ra anh ta chỉ muốn tận mắt nhìn tôi uống hết cốc sữa đã bị bỏ thuốc.
Tôi không hiểu vì sao anh ta lại không muốn có con với tôi, đến mức ra tay độc ác như thế. Nhưng giờ thì mọi thứ đã không còn quan trọng nữa.
Giờ anh ta có gia đình bên ngoài, bố mẹ tôi đều đã qua đời, anh ta có thể thuận lợi tiếp quản công ty, rồi ly hôn để chia một nửa tài sản — quả đúng là kết hôn với tôi mười năm, còn lời hơn cả phấn đấu cả đời.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của anh ta.
Sau hôm đó, Lâm Phan không còn về nhà nữa. Không cần đoán cũng biết anh ta đang ở đâu.
Có lẽ vì sắp ly hôn nên anh ta cũng chẳng buồn che giấu, đột nhiên bên cạnh xuất hiện một trợ lý trẻ trung xinh đẹp, dáng vẻ lanh lợi hoạt bát, nụ cười rạng rỡ.
Nghe nói hôm đó khi lật xem sơ yếu lý lịch, Lâm Phan vốn chỉ lướt qua cho có, nhưng đến hồ sơ của cô gái này thì đột nhiên sáng mắt lên và giữ lại ngay.
Trong công ty rộ lên tin đồn: cô trợ lý Chu Tư Tư này có đến tám phần giống mối tình đầu — cũng chính là người đã sinh con cho Lâm Phan — Tống Phương.
Rất nhanh sau đó, Tống Phương đã phát hiện.
Túi công văn của Lâm Phan bỗng nhiên xuất hiện móc khóa hình thú dễ thương, xe anh ta có mùi nước hoa cam quýt chưa từng dùng, người thì phảng phất mùi nước hoa phụ nữ.
Tống Phương nổi giận, bắt đầu cãi vã với Lâm Phan. Dù anh ta giải thích thế nào cô ta cũng không tin. Nhưng cô ta lại không thể làm ầm đến công ty — vì thân phận vốn chẳng danh chính ngôn thuận.
Vậy nên cô ta giả mạo Chu Tư Tư nhắn tin cho tôi, trong đó toàn là lời lẽ đắc ý vì còn trẻ, chê tôi già nua nhàm chán, cố tình chọc tức.
Cô ta muốn tôi tin rằng Chu Tư Tư là nguyên nhân khiến chúng tôi ly hôn.
Đáng tiếc, cô ta quá hấp tấp — tin nhắn được gửi đến số điện thoại cá nhân của tôi, mà số này chỉ có ba người biết: Lâm Phan, ba tôi và mẹ tôi.
Chu Tư Tư tuy là trợ lý của Lâm Phan, nhưng anh ta xưa nay giữ điện thoại rất kỹ. Thường ngày tôi chỉ vô tình cầm nhầm thôi là anh ta đã cảnh giác như bị đụng vào vết thương. Cô ta mới vào làm được một tháng, sao có thể tra ra số cá nhân của tôi?
Dù sao cũng sắp ly hôn, muốn đấu thì cứ đấu, tôi không hơi đâu phí sức vào mấy chuyện đó nữa.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Phan dẫn Chu Tư Tư đi công tác — mà nơi công tác lại là một thành phố du lịch.
Trước kia mỗi lần đi công tác anh ta đều nhanh chóng quay về, lần này lại trễ hơn hẳn mấy ngày.
Khi xuất hiện ở buổi họp ngày hôm sau, mặt anh ta có mấy vết cào dài.
Có lẽ là Tống Phương đã nổi trận lôi đình ngay đêm anh ta về nhà.
Nghĩ lại cũng phải — Tống Phương đã đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng sắp có thể danh chính ngôn thuận làm vợ anh ta, không còn phải trốn chui trốn lủi nữa.
Vậy mà đúng vào thời điểm mấu chốt lại có người mới chen ngang — chuyện này ai mà chấp nhận nổi?
6
Có lẽ do bị Tống Phương ép buộc, chẳng bao lâu sau, Lâm Phan đã đặt bản thảo đơn ly hôn trước mặt tôi.
Anh ta tỏ rõ vẻ chán nản, giục tôi nhanh chóng ký tên:
“Công ty đương nhiên là của tôi. Dù sao mấy năm nay sức khỏe bố mẹ em đều yếu, hầu như không còn đến công ty nữa, thực tế mọi người đã quen nghe theo sự điều hành của tôi. Còn em, ở công ty cũng chỉ là cái tên cho có.”
“Huống hồ bây giờ vẫn là đàn ông làm CEO mới khiến người ta tâm phục khẩu phục. Mà em thì lại không thể sinh con, giữ công ty đến cuối cùng cũng chỉ để tiện cho người ngoài hưởng lợi.”
“Phần tài sản tôi để lại cũng đủ để em sống sung túc đến hết đời. Ký tên vào tờ đơn này, tôi vẫn giữ lại cho em một vị trí nhàn rỗi, lương cao trong công ty như hiện tại. Em muốn đi du lịch khắp nơi hay sống yên ổn ngày qua ngày cũng được. Tôi coi như đã quá nhân nhượng rồi.”