03
Tháng thứ ba sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Cố, tin tức Cố Lẫm sắp cưới Giang Yên lan khắp phố phường.
Tin đồn nói rằng tôi là kẻ lòng dạ hiểm độc, vì muốn đoạt lấy vinh hoa của nhà họ Cố mà ép chị gái phải tha hương.
Buổi sớm, tôi đội ánh bình minh, băng qua khu chợ sớm náo nhiệt, dẫn theo đám người hóng chuyện, đến tận phòng Chính trị quân khu làm loạn.
Nhiều người đàn ông xì xào bảo tôi hung dữ, chua ngoa, tôi chẳng buồn để tâm.
Vị thượng tá vừa thấy tôi thì sắc mặt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn:
“Giang Niệm, cô không còn là quân nhân nữa, đến đây gây chuyện làm gì?”
“Tôi gả vào nhà họ Cố, tận tâm vun vén, tóc bạc đầu mới giúp nhà họ vượt qua khó khăn. Em chồng còn nhỏ, tôi tự tay dạy dỗ từng li từng tí…”
“Trong quân đội, mỗi nhiệm vụ của Cố Lẫm, tôi đều dốc hết sức hoàn thành.”
Tôi kể ra từng điều mình đã trải qua.
Nhiều nữ quân nhân rơi nước mắt, nhưng đám đàn ông thì mặt lạnh như tiền:
“Đó chẳng phải là bổn phận của cô ta sao? Kể lể lắm thế để ai nghe?”
“Phụ nữ trên đời này đều khổ cực như vậy, sao đến lượt cô ta lại thành nạn nhân?”
Thế giới này là vậy – chỉ có phụ nữ mới hiểu hết nỗi bất hạnh của phụ nữ.
“Tôi bị ép ly hôn vô cớ, tôi không cam tâm!”
Thượng tá lật xem hồ sơ tôi nộp, ánh mắt vốn đục ngầu bỗng lóe lên vẻ kinh ngạc.
Ông nhìn là hiểu, khi tôi bước vào nhà họ Cố, gia cảnh của họ đã sớm lụn bại, tiền tài chỉ đủ giữ lại vẻ ngoài hào nhoáng.
Chính tôi đã giúp mẹ chồng có điều kiện ăn bổ dưỡng, giúp em chồng – nửa năm chưa có quần áo mới – được gả đi trong vẻ vang.
Thượng tá thở dài, ra lệnh gọi Cố Lẫm đến.
Cố Lẫm vừa thấy tôi đã nhếch môi cười giễu:
“Hóa ra không nhận tiền tôi đưa là để đến đây làm loạn?”
“Anh là quân nhân, hồ sơ hôn nhân được lưu tại quân khu – tất nhiên tôi tìm đến đây.”
“Cô thông minh thật đấy, biết là tòa án địa phương không can thiệp được vào tôi.”
Tôi hơi nhíu mày. Tôi ghét cái kiểu cợt nhả ấy. Dường như trong mắt anh, tất cả những gì tôi cố gắng đều chỉ là trò vặt vãnh.
Cố Lẫm đứng thẳng, giơ tay chào cấp trên:
“Thưa thủ trưởng, sự thật là Giang Niệm cướp hôn. Năm đó vì muốn gả cho tôi, cô ta không từ thủ đoạn – thậm chí lợi dụng tình cảm của chị gái để ép cô ấy phải bỏ nhà đi.”
Từng lời như lưỡi dao cắt rách tim gan, khiến tôi không còn mảnh lành.
“Là cô ta chê nhà họ Cố nghèo nên mới bỏ trốn, tôi có bằng chứng!”
Tôi đã nói câu này rất nhiều lần, nhưng lần nào Cố Lẫm cũng không tin.
Giọng thượng tá trầm ổn vang lên:
“Đã có bằng chứng thì điều tra xem sao?”
“Không cần.” – Cố Lẫm vội vàng chen lời, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt tôi:
“Giang Niệm, là cô ép tôi đấy.”
Trong mắt anh đầy vẻ chắc thắng, khiến tôi vô cớ thấy lo lắng.
“Thủ trưởng, hồ sơ hôn nhân của tôi lưu ở quân khu, ngài có thể mở ra xem. Trên đó, tên người vợ…”
Cố Lẫm quay đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh:
“Là Giang Yên.”
Câu nói đó như sét đánh ngang tai, khiến tôi ngây người một lúc lâu không thốt nên lời.
Cho đến khi Cố Lẫm đưa bản sao hồ sơ ra trước mặt tôi, dưới con dấu đỏ rực là hàng chữ đánh máy in rõ hai chữ “Giang Yên”.
Tờ giấy ấy rất nhẹ, nhưng trong tay tôi lại nặng như núi, ép tôi đến mức không thể thở nổi.
Thì ra màn kịch này đã được dựng sẵn từ bốn năm trước.
Mà người bày mưu, lại chính là cha mẹ tôi, và người chồng tôi từng muốn sống trọn đời bên cạnh.
Sức lực trong tôi vụt tắt, tôi ngồi sụp xuống đất.
Xung quanh vang lên những lời bàn tán không ngớt:
“Hóa ra là cướp hôn thật à? Vậy mà còn dám đến tận quân khu gây chuyện?”
“Làm vậy với chị ruột mình, đúng là không có lương tâm.”
Tiếng nói càng lúc càng nhiều, dần trở thành một dòng âm thanh ồn ào kéo dài, như một sợi dây siết chặt lấy tim tôi.
Tôi chậm chạp đứng dậy, ngước nhìn bầu trời – sắc trời như mất đi màu sắc.
Chỉ có Cố Lẫm – trong bộ quân phục thẳng thớm – đang đứng cuối con đường đầy ánh sáng.
“Chị cô nhờ tôi nhắn lại: chuyện cướp hôn năm xưa, cô ấy đã tha thứ rồi. Từ giờ trở đi, đừng nhằm vào cô ấy nữa.”
Tôi nhìn bóng lưng Cố Lẫm, giọng khàn đặc:
“Bốn năm qua, tôi đã nói với anh bao nhiêu lần, Giang Yên bỏ đi là vì trốn hôn. Anh có từng tin tôi lần nào không?”
“Chưa từng!” – Cố Lẫm đáp dứt khoát – “Cô mỗi lần mở miệng là một lần nói dối, bôi nhọ Giang Yên, khiến tôi ghê tởm thêm một phần.”
Tôi bật cười khẽ.
Nghe chính miệng anh nói ra những lời này, lại chẳng đau đớn như tôi tưởng.
Có lẽ bởi vì… trước anh, chính cha mẹ tôi cũng từng nói như vậy.
04
Chị tôi ghét tôi — vì trước khi tôi ra đời, cha mẹ chỉ yêu thương một mình chị.
Từ khi tôi biết nhận thức, chị đã luôn đổ tội cho tôi sau mỗi lần gây chuyện.
Cha mẹ chưa bao giờ tin lời tôi, vì họ nhìn chị lớn lên từ khi ba tuổi, tin rằng chị thuần khiết, ngoan hiền.
Sau mỗi lần bị nghi oan mà lời biện bạch đều bị phớt lờ, tôi dần trở nên im lặng.
Cho đến khi chị lại phạm lỗi lớn một lần nữa — và lần này, tôi không nói gì.
Họ dễ dàng đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.
Không ngờ, mẹ tôi không còn quát mắng như mọi khi, mà lại khen tôi biết điều.
Khi đó tôi như phát hiện ra một bí mật động trời — từ ngày ấy, tôi bắt đầu học cách “ngoan ngoãn”.
Khi người ta hỏi mẹ tôi về chị, ánh mắt bà rực sáng, giọng nói tràn đầy yêu thương:
“Con bé thông minh, xinh đẹp, hiền lành, hồn nhiên…”
Bà nói không dứt lời.
Nhưng khi ai đó hỏi đến tôi, bà chỉ buông một chữ “ngoan” rồi im bặt.
Tôi ngày càng trở nên ngoan ngoãn — cho đến khi em trai tôi chào đời.
Cậu bé mới sinh trắng trẻo đáng yêu, như một cục bông nhỏ.
Tôi tự hứa với lòng phải bảo vệ nó, tuyệt đối không để chị làm tổn thương nó như đã làm với tôi.
Nhưng tôi đã lầm.