01
“Phục vụ, đã một tiếng rồi, sao suất ăn đôi chúng tôi vẫn chưa làm xong?”
Bị lơ mấy lần, tôi cố nén giận gọi cô bé phục vụ lại.
“Biết rồi biết rồi, không thấy tôi đang bận à!”
Cô ta trả lời hờ hững, mặt đầy khó chịu.
Tôi hơi sững người, thầm nghĩ nhân tình của bạn trai mình tính khí tệ thật.
“Cho tôi ly nước nóng, làm ấm người một chút.”
“Hơ, lạnh thì về nhà mà nằm, đúng là kiểu tiểu thư điệu đà!”
Cô ta trừng mắt lườm tôi, lầm bầm mắng rồi bỏ đi.
Nhìn chiếc điện thoại đang lặng lẽ quay phim, tôi khẽ nhếch môi cười.
Hơn mười phút sau, cô ta mới lững thững mang ấm nước đến.
Tôi đang thất thần, mãi đến khi nước nóng tràn khỏi ly, chảy xuống bàn mới giật mình nhận ra.
Cô ta thì bĩu môi, rõ ràng không hề có ý xin lỗi.
“Lấy mấy tờ khăn giấy lại đây.” Tôi lạnh giọng nói.
“Khăn giấy tính phí!” Cô ta chống nạnh, hét lên.
Bạn trai thì cười ha hả, bảo chắc cô ta không cố ý, kêu tôi đừng chấp nhặt.
“Rót lại đi.”
Lần thứ hai, cô ta làm đổ ly nước.
Lần thứ ba, tay cô ta buông ra, nguyên cái ấm nước rơi xuống người tôi.
Tôi chưa kịp phản ứng, nước sôi đã dội thẳng lên áo sơ mi.
“Á!!!”
Tôi đau quá hét lên, tức giận quát lớn.
Cô ta ngẩng cổ, ngang ngược đối đầu:
“Chị ơi, đến trâu cũng không uống nổi như chị đâu nhé!”
“Chị định lừa quán để uống nước nóng miễn phí đấy à!”
Tôi tức đến bật cười, “Gọi quản lý ra đây, tôi muốn khiếu nại!”
Tiếng ồn ào thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Cô bé phục vụ ghé sát tai tôi, nhỏ giọng chửi mấy câu tục tĩu.
Sau đó, cô ta lùi lại một bước, cúi đầu khom người, giả vờ đáng thương:
“Chị ơi, là lỗi của em. Nước nóng quá, em không cầm chắc nên mới đổ.”
“Xin lỗi chị, em xin lỗi, chị đừng đánh em, cũng đừng kiện em…”
“Để em lau áo cho chị…”
Nói xong, cô ta lấy từ chỗ cô lao công đang đi ngang một cái giẻ lau dơ bẩn chưa giặt sạch, định đưa lên lau ngực tôi.
Mùi dầu mỡ từ giẻ lau khiến tôi buồn nôn, lùi lại liên tục.
“Tránh xa tôi ra!”
Tôi xua tay đầy ghét bỏ, bạn trai Tiêu Dật Thành bước ra làm người hòa giải.
“Tiểu Băng, có gì to tát đâu, em đừng nhỏ nhen quá, người với người nên rộng lượng một chút.”
Những khách không rõ chuyện cũng nhao nhao khuyên tôi rộng lượng.
“Tiêu Dật Thành, anh còn là bạn trai tôi không vậy? Không thấy tôi bị bỏng sao…”
Tiêu Dật Thành làm như không nghe thấy, đứng dậy đi đến cạnh cô phục vụ.
“Đau quá… em hình như bị phỏng rồi, hu hu hu.”
Cô ta ôm tay, nũng nịu than thở với anh ta.
“Sao lại nghiêm trọng vậy? Mau tìm thuốc trị phỏng bôi vào đi.”
Tiêu Dật Thành giọng dịu dàng, ánh mắt đầy đau lòng, chẳng thèm nhìn đến tôi – bạn gái chính thức.
Tôi bị bỏ rơi đứng bên cạnh, châm chọc nói:
“Cô em này diễn giỏi ghê, cho cô cúp nữ chính luôn nhé.”
Nước sôi rõ ràng dội hết lên người tôi, mà cô ta lại khóc lóc như thể bị bỏng nặng trước.
02
“Anh làm đủ chưa hả!”
Tiếng tôi bật lên giận dữ.
Tiếp đó, gương mặt Tiêu Dật Thành trầm xuống: “Đường Tiểu Băng, em đúng là máu lạnh!”
“Tôi còn chưa bằng anh!”
“Tiêu Dật Thành, anh là mù mắt, hay là mù cả tim?”
Tôi lớn tiếng phản bác.
Ông chủ nhà hàng định ra hòa giải nhưng nghe vậy thì dừng lại, đầy hứng thú đứng bên cạnh hóng drama.
Tiêu Dật Thành cảm nhận được ánh mắt xung quanh, lập tức vừa giận vừa thẹn:
“Đường Tiểu Băng, em lúc nào cũng thế, kiêu căng, ngang ngược!”
Nói xong, anh ta bóp chặt tay tôi, kéo tôi ra một bên.
Làn da bị bỏng vừa chạm phải tay anh ta, đau đến mức nước mắt tôi trào ra.
Anh ta khăng khăng cho rằng tôi vô lý, còn bắt tôi trước mặt tất cả mọi người trong nhà hàng phải xin lỗi cô phục vụ.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi ngược lại:
“Hôm nay là lễ Tình nhân, anh chắc chắn muốn làm loạn thế này à?”
Tiêu Dật Thành sững người, có chút do dự.
Cô phục vụ trẻ bấy giờ bắt đầu khóc lóc như thể vừa chịu oan khuất tày trời.
Thấy thế, Tiêu Dật Thành nghiến răng, chắn trước mặt cô ta.
“Chỉ là một ngày lễ bình thường thôi, một năm có tám trăm cái lễ em cũng muốn ăn mừng cho bằng hết!”
“Đừng tưởng anh không biết, em đang kiếm cớ để ép cưới!”
Nghe giọng điệu đầy chán ghét của anh ta, tôi chỉ muốn dúi cho anh ta cái gương để soi lại bản thân.
Nếu không phải tôi chán ghét hôn nhân thương mại, thì đời nào lại chọn Tiêu Dật Thành xuất thân nghèo khó?
Mấy năm đầu, anh ta thể hiện yêu tôi như mạng, khiến tôi dần buông lỏng cảnh giác, chân thành trao tình cảm.
Vừa tốt nghiệp, gia đình tôi âm thầm giúp đỡ, cho anh ta bao nhiêu tài nguyên, khiến anh ta ở chi nhánh công ty tôi phất lên như diều gặp gió.
Tôi từng nghĩ yêu vài năm rồi tính đến chuyện cưới xin cũng không muộn.
Cho đến khi bạn tôi nói, gần đây Tiêu Dật Thành rất thân thiết với một cô gái.
Hôm nay nhìn thấy cô phục vụ đó, tôi mới thấy không chỉ mình tôi mù mắt, mà thị lực của Tiêu Dật Thành cũng có vấn đề.
“Tiêu Dật Thành, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
Tôi chờ vài giây, không nghe thấy anh ta đáp lại, liền ngẩng đầu lên nhìn.
Tiêu Dật Thành đang liếc mắt đưa tình với cô phục vụ.
Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh ta vội vàng thu lại ánh mắt.
“Gì cơ? Vừa rồi em nói gì?”