04
“Về nhà ăn cơm!”
Tiêu Dật Thành nhíu mày.
“Đừng lúc nào cũng bệnh công chúa như vậy.”
Tôi giật lấy chìa khóa xe từ tay Tiêu Dật Thành.
“Đây là xe bố mẹ tôi mua, anh muốn chở người khác thì tự bỏ tiền mua xe đi!”
Nhấn ga một cái, tôi phóng đi, bỏ lại Tiêu Dật Thành hứng trọn luồng khói xe.
Hình ảnh bạn trai mình lo lắng vì một cô gái khác cứ lởn vởn trong đầu tôi, khiến tôi vừa phẫn uất vừa hoang mang.
Thật khó tưởng tượng rằng, chỉ vài tháng đi công tác, anh bạn trai lý tưởng của tôi đã thay lòng đổi dạ.
Năm tôi mười tám tuổi, vừa vào đại học, tôi bất chấp áp lực từ gia đình để yêu Tiêu Dật Thành – một người chẳng có gì trong tay.
Bố mẹ không cản nổi tôi, chỉ nói một câu: “Đừng hối hận là được.”
Tiêu Dật Thành thề sẽ kiếm thật nhiều tiền, thành công rực rỡ rồi cưới tôi.
Tôi đã cố gắng hết lòng để mở đường cho anh, xử lý mọi chuyện lặt vặt suốt bao năm.
Khi tiền tiết kiệm ngày một tăng, mối quan hệ giữa chúng tôi lại ngày càng xa cách.
Không biết từ lúc nào, Tiêu Dật Thành không nhắc đến chuyện kết hôn nữa, luôn tìm cách né tránh.
Càng nghĩ tôi càng đau đầu, mất tập trung, và rồi tôi va phải một chiếc xe điện đi ngược chiều.
Tôi tỉnh táo lại ngay lập tức, vội vàng xuống xe kiểm tra.
Người đàn ông đi xe điện không bị gì, dựng xe lên định rời đi.
Nhưng thấy tôi chỉ có một mình, lại là phụ nữ, ông ta quay lại nằm trước xe tôi, cố tình ăn vạ.
Tôi hết lời giải thích, chỉ vào camera hành trình nhưng ông ta vẫn không buông tha, cứ đòi bồi thường.
Khi cảnh sát giao thông đến, hai bên thương lượng mãi mới giải quyết được.
Tôi cảm thấy ấm ức, không cam lòng gọi cho Tiêu Dật Thành nhiều cuộc nhưng anh không bắt máy.
Về đến nhà thì trời đã tối.
“Thôi được rồi, đừng tủi thân nữa. Đến làm ở công ty anh, đảm bảo em sống sung sướng.”
“Là lỗi của anh, anh không ngờ cô ta lại chọn đúng nhà hàng đó.”
“Đừng khóc nữa, em khóc là lòng anh tan nát.”
Trong phòng ngủ, Tiêu Dật Thành đang nói chuyện điện thoại với giọng điệu đầy chiều chuộng.
Nghe anh nói với cô gái khác bằng giọng âu yếm, nhìn những chiếc dây treo trang trí hình trái tim trong nhà, tôi chỉ thấy chua xót.
Nửa tiếng sau, Tiêu Dật Thành mới bịn rịn cúp máy.
Vừa mở cửa phòng, anh đã thấy tôi ngồi trong phòng khách, mặt tái nhợt.
“Làm gì mà ngồi đây không động đậy vậy? Nửa đêm nửa hôm, dọa anh hết hồn.”
Tôi chưa kịp lên tiếng, Tiêu Dật Thành đã cướp lời trách móc.
“Đường Tiểu Băng, em cũng gần ba mươi rồi, đừng có hơi một tí là bày trò nháo nhào.”
Tôi hỏi lại:
“Tôi đã làm gì ghê gớm lắm mà khiến ngài tổng tài đây phản cảm đến vậy?”
Thấy tôi lạnh lùng như thế, Tiêu Dật Thành thoáng sững lại, nhìn tôi chằm chằm một lúc.
Đảm bảo rằng tôi vẫn ổn, anh tiến lại gần vài bước, hắng giọng rồi tiếp tục đổ lỗi:
“Hôm nay em nhất định phải phàn nàn cô phục vụ đó à?
Người ta đã nhỏ nhẹ xin lỗi em rồi, em còn muốn gì nữa?”
Tôi giơ tay ra hiệu bảo Tiêu Dật Thành ngưng nói:
“Xin lỗi là được tha thứ? Vậy tôi tát anh một cái, rồi xin lỗi anh nhé?”
“Hơn nữa, tôi chẳng thấy cô ta thành tâm xin lỗi chút nào.”
Tiêu Dật Thành đập bàn, trợn mắt giận dữ:
“Lam Lam còn nhỏ, cô ấy không cố ý. Em thì…”
Tôi ngáp một cái, che đi giọt nước mắt sắp trào, bình thản nói:
“Lam Lam, cái tên nghe hay ghê. Bảo sao làm bạn trai tôi phải nhớ mãi không quên.”
Tiêu Dật Thành khựng lại, ấp úng mãi không nói thành lời.
Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào anh.
Thời gian trôi từng giây một.
Tiêu Dật Thành đảo mắt loạn xạ, cố gắng nghĩ ra một cái cớ, trông buồn cười vô cùng.
05
Một lúc sau, Tiêu Dật Thành bất chấp tất cả, buông một câu:
“Giang Lam là sinh viên nghèo tôi đang hỗ trợ. Em đừng làm khó cô ấy!”