3.
Đến thọ yến tổ phụ, ta cùng Thẩm Việt về nhà ngoại.
Từ xa, ta đã thấy phụ thân và Anh vương đang ngồi uống trà rất hòa hợp.
Anh vương vốn là thanh mai trúc mã của mẫu thân ta, cũng là đối thủ một mất một còn với phụ thân.
Rốt cuộc, sau bao năm giành giật, Anh vương chậm mất một bước, để phụ thân ta rước được mẫu thân. Đến giờ, hắn vẫn chưa thành gia, mỗi năm đều tốn biết bao công phu dưỡng nhan, nước da so với Thẩm Việt còn mịn màng hơn.
Cũng vì thế, phụ thân ta luôn đề phòng hắn như canh cướp.
Phụ thân nhẹ ho, mắt rưng rưng, giọng yếu ớt nhưng lời lẽ lại rất sắc:
“Anh vương điện hạ, thọ yến của nhạc phụ ta can hệ gì đến ngài?”
(Chú thích: Phụ thân ta là con rể vào nhà.)
Năm xưa, Anh vương từng sống một thời gian trong phủ.
Nhìn vẻ bệnh tật giả vờ của phụ thân ta, Anh vương liền nổi trận lôi đình.
Chính vì hắn không động lòng thương hại khi ấy, nên giờ hễ thấy phụ thân ta là hắn bực bội.
Sắc mặt Anh vương vặn vẹo, khinh khỉnh:
“Ngươi ho mấy chục năm còn chưa chết sao?”
Phụ thân ta vẫn nở nụ cười ôn hòa, đáp điềm tĩnh:
“Vậy xem ra điện hạ phải thất vọng rồi. Ta dù bệnh trọng nhưng vẫn chưa tới số, biết làm sao.”
Nghĩa là:
“Ta ốm thì sao, đâu có chết ngay, ngươi bực tức à?”
Anh vương nhất thời tức điên. Vừa định tung cước, nhưng chợt thấy mẫu thân ta, hắn liền đổi đá thành… ngã.
Nào ngờ, phụ thân ta còn nhanh hơn, nhấc bổng Anh vương rồi tự để mình đập xuống đất, nhìn từ ngoài vào cứ như vừa bị hắn xô.
Rõ ràng yếu ớt như sắp lìa đời, vậy mà ra tay thoăn thoắt.
Anh vương nghiến răng:
“Diệp Hoài An, ngươi thật xảo quyệt!”
Nhưng rồi hắn lại chớp nhoáng biến sắc mặt, giả bộ vô tội, hướng mẫu thân ta, dịu giọng:
“A tỷ, có lẽ Diệp Hoài An gặp ác mộng, đang mơ còn gọi tên tỷ, rồi đột nhiên ngã đấy.”
Ta quay sang thấy Thẩm Việt trông đầy mơ hồ, lẩm bẩm:
“Cảnh này sao mà quen quen?”
Rõ ràng hắn bắt đầu suy nghĩ.
Ta mau chóng lôi hắn vào đại sảnh, hành lễ mừng thọ tổ phụ.
Giữa tiệc, ta phát hiện Lâm Dư Bạch đang cùng tổ phụ nhàn nhã luận đàm, lại còn tặng người một bức họa quý, nguyên tác của bậc danh gia mà tổ phụ tôn sùng nhất.
Thế là món quà Thẩm Việt dâng lên liền trở nên tầm thường.
Đến khoảng giữa thọ yến, phụ thân gọi ta sang thư phòng.
Ông nặng nề thở dài, hỏi nghiêm túc:
“Thiện Thiện, con có trách ta năm xưa tự ý chọn Thẩm Việt cho con không?”
Ta ngờ vực:
“Sao phụ thân lại hỏi vậy?”
Ông lắc đầu, như có chút bâng khuâng:
“Hôm nay thấy Thẩm Việt đứng cùng Lâm Dư Bạch, ta chợt hoài niệm. Năm xưa, tổ phụ con từng muốn gả con cho Lâm Dư Bạch đấy. Một trạng nguyên mười bảy tuổi, tiền đồ như gấm. Hiện tại lại được hoàng thượng trọng dụng, chẳng phải tương lai xán lạn sao?”
Nói rồi, ông thoáng dừng, giọng càng thêm trầm:
“Thế nhưng, Hầu phủ Vĩnh Tín vốn chẳng yên ổn, tranh đấu gay gắt. Kẻ lớn lên trong môi trường ấy, làm sao thuần lương như vẻ ngoài? Mà lúc đó, ta không muốn con phải vướng vào mớ hỗn độn ấy.”
Ta nghe xong thì nổi da gà — chỉ nghĩ đến chuyện gả cho Lâm Dư Bạch đã muốn rụng rời tay chân!
Bất quá, hắn đâu hề giả vờ trước mặt ta, vẫn luôn cho ta thấy dáng vẻ đáng sợ nhất.
Phụ thân lại thở dài, nửa tiếc nuối nửa trách cứ:
“Nếu con học được nửa phần thủ đoạn của ta, hoặc ngoan ngoãn như tỷ tỷ, trên đời này còn gì làm khó được con?”
Ra khỏi thư phòng, đi qua tiểu hoa viên, ta bắt gặp Lâm Dư Bạch chặn ngay lối lát đá hẹp.
Xung quanh chẳng có ai, ta toan quay đi đường khác, thì hắn buông giọng:
“Sở Thiện Thiện, ta chờ nàng lâu rồi.”
Ta nhướn mày:
“Chờ ta làm gì?”
Hắn lẩm bẩm:
“Ừ, ta cũng không biết chờ để làm gì.”
“Đồ điên!”
Ta dứt khoát xoay người vòng lại, nhưng hắn nhanh tay chộp lấy cổ tay ta, khẽ dùng sức, khiến ta suýt ngã vào lòng.
Mùi rượu nồng nàn ập tới, cộng thêm hơi thở nóng hổi.
Ta cảnh giác đẩy hắn, nhưng hắn bất động.
Chắc chắn hắn sắp giở trò.
Quả nhiên, có tiếng bước chân đến gần.
Hắn kéo ta vào bụi hoa hồng, gai cắt da khiến vài vết máu hiện lên trên mặt hắn. Hắn ngả đầu vào tường, nhắm mắt ngủ khì.
…
Còn rành rẽ chỗ này hơn cả chủ nhà là ta.
Một lúc sau, bên ngoài im ắng, ta đá hắn một cái rồi chui ra. Ngẩng đầu liền bắt gặp một bàn tay dịu dàng vén gọn cành hoa hồng cho ta.
Ta khựng lại — chính là Thẩm Việt.
Ta rùng mình, không biết phải làm sao.
Hắn quan sát ta, khóe môi nhếch lên nhưng chẳng có vẻ gì là cười, cất tiếng chậm rãi:
“Hay lắm à?”
Ánh trăng, hoa hồng, nam nữ riêng lẻ… có giải thích cũng vô ích.
Lần đầu ta buông bỏ vẻ nhu mì, đối diện hắn bằng giọng lạnh lùng:
“Thật là thất vọng vì gặp chàng ở đây.”
Hắn thoáng sững sờ, đôi mắt mở to, như không ngờ được ta lại dám nói thế.
“Nàng lừa ta… từ đầu đến cuối đều là giả dối?”
Hắn tiến sát lại, ép hỏi:
“Hắn có gì đáng giá hơn ta, khiến nàng vương vấn mãi, đến mức thành thân rồi còn lén lút gặp gỡ?”
Đến giờ, ta còn oan uổng hơn cả Mạnh Vân.
Ta bình thản:
“Nếu ta nói bị vu hãm, chàng tin không?”
Hắn im lặng chốc lát, định trả lời thì Triệu Ninh từ đâu xông đến, trỏ vào ta, kích động:
“Biểu ca! Nàng ta lừa huynh đấy! Ta tận mắt thấy nàng quấn lấy Lâm đại nhân! Lâm đại nhân còn đang nằm ngay kia kìa, huynh cũng trông thấy mà!”
Cùng lúc, phía sau vọng đến giọng lè nhè:
“Thiện… Thiện…”
Triệu Ninh vui sướng gật đầu lia lịa:
“Huynh nghe chưa, biểu ca?!”
…
Kiếp trước ta đâu có đào mộ tổ tông Lâm Dư Bạch, sao hắn hãm hại ta thế này?
Ta đành thở dài, chẳng còn hứng giải thích.
Làm “trà xanh” nhiều khi mệt quá. Huống hồ còn vì một nam nhân ta chẳng ưa thích bao nhiêu. Vậy có đáng không?
Nghĩ thế, ta quyết đoán:
“Thẩm Việt, chàng hãy hưu ta đi.”
Ta muốn về nhà bám mẹ già.
Rõ ràng Thẩm Việt bấn loạn, vội vã bảo:
“Nàng đang nói lung tung gì thế? Phu thê cãi nhau là chuyện thường, sao có thể cứ thế mà hòa ly? Hơn nữa, rõ ràng là Lâm Dư Bạch chủ động, liên quan gì đến nàng? Hết thảy đều do hắn!”
…
Ta ngước lên trời, mệt mỏi không buồn tranh cãi.
Còn chưa kịp nói thêm, hắn đã cau mày quát Triệu Ninh:
“Mau xin lỗi tẩu tẩu, nếu không muốn tự gánh hậu quả!”
Triệu Ninh cuống cuồng níu áo hắn, giậm chân:
“Biểu ca, Sở Thiện Thiện đâu có yêu huynh! Chỉ có muội thật lòng với huynh! Nhìn muội đi!”