1.
Phố phường lặng như tờ.Phải một hồi lâu mới có một phụ nhân trùm khăn, tay xách giỏ rau, khẽ nghiêng đầu hỏi người bên cạnh:“Hôm nay Hách phu nhân làm sao vậy? Sao lại dễ dàng để cô nương kia vào phủ? Trước kia Hách tướng quân có ý muốn nạp thiếp, chẳng phải nàng từng rút dao đâ//m một nhát đấy sao?”
Người kia cũng gật gù tiếp lời:“Phải đấy, nghe đâu hai người từng tranh cãi đến mức ầm ĩ tận Kim Loan điện, cuối cùng phải nhờ hoàng thượng đích thân đứng ra hòa giải mới xong. Giờ đột nhiên lại bằng lòng, cũng lạ thật.”
Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán.Có một nam tử bật cười giễu cợt:“Có gì đáng ngạc nhiên đâu? Đáng ra nàng ta nên nhún nhường từ sớm. Nam nhân muốn nạp thiếp vốn là đạo lý trời đất, đến phiên nàng can thiệp chắc? Nay chịu mềm mỏng, cũng coi như biết điều rồi đấy.”
Hắn lại buông thêm một câu đầy khinh miệt:“Người Hồ bụng dạ hẹp hòi, sao bì được với nữ tử Trung Nguyên chúng ta – vừa hiểu chuyện lại ôn hòa.”
Từng lời nói như băng tuyết đọng dày trên mái, lạnh lẽo và ngột ngạt, ép người ta đến không thở nổi.
Nha hoàn Hỉ Nhi đứng cạnh ta, giận đến đỏ mặt, hai tay siết chặt tà áo.Còn ta, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt chỉ lặng lẽ dừng lại nơi cây trâm hồ điệp cài trên tóc Tô Uyển Nương.
Ta từng nhìn thấy cây trâm ấy trong tiệm Cẩm Ngọc Hiên.Tuy thiết kế thanh nhã, nhưng chế tác cực kỳ tinh xảo.Thân trâm là ngọc kim tuyến quý hiếm, đôi cánh hồ điệp được mài từ bạch ngọc thượng hạng, mỏng nhẹ như cánh ve, gần như sinh động đến mức có thể bay lên bất cứ lúc nào.
Bà chủ tiệm từng nói: trên đời chỉ có một chiếc duy nhất.Khi ấy ta vừa nhìn đã ưng ý, lập tức mở lời muốn mua.Thế nhưng bà ấy lại thoáng do dự, tỏ vẻ khó xử.Ta và bà vốn quen biết từ trước, chỉ cần nhìn ánh mắt lưỡng lự ấy là ta hiểu — cây trâm ấy đã bị người khác đặt trước rồi.
Người đó, chính là phu quân ta — Hách Anh.
Ta và chàng thành thân đã năm năm.Thứ duy nhất chàng từng tặng ta, là cây trâm gỗ chàng tiện tay gọt lúc ta vừa đính ước.Còn cây trâm hồ điệp tinh xảo kia, chàng lại trao tận tay Tô Uyển Nương.Một món đồ quý giá nghìn lượng, đổi lấy một nụ cười dịu dàng của người khác.Sự thiên vị ấy, rõ ràng không thể lầm.
Ta khẽ bật cười lạnh trong lòng.Dòng ký ức dần tan như sương sớm.
Ánh mắt ta hạ xuống, nhìn Tô Uyển Nương vẫn đang quỳ, vẻ mặt đầy ngỡ ngàng chưa kịp che giấu.
Ta bình thản mở miệng:“Tô di nương, ba ngày nữa gặp lại.”
“Hỉ Nhi, khởi kiệu.”
2.
Vừa về tới phủ, ta liền hạ lệnh chuẩn bị lễ nghi để đón Tô Uyển Nương nhập môn.Toàn phủ lập tức rúng động, ai nấy đều bàng hoàng kinh ngạc.Bởi lẽ, mọi người đều từng tận mắt chứng kiến ta phản đối dữ dội thế nào khi Hách Anh có ý định nạp thiếp…Nay ta lại thản nhiên ra quyết định như vậy, khiến đám người trong phủ càng thêm hoang mang, chẳng ai dám đoán chắc tâm tư ta đang hướng về đâu.
Chuyện chẳng mấy chốc đã truyền đến tai Hách Anh.Vừa hay tin, hắn liền rời thao trường ngoài thành, cấp tốc trở về.Chưa kịp cởi giáp, vừa đặt chân vào phủ, hắn đã sải bước đến thẳng trước phòng ta, trên người còn vương đầy gió lạnh và bụi tuyết, một tay mạnh mẽ đẩy cửa ra.
Lúc ấy, ta đang ngồi trước án thư, tay cầm bút viết vài dòng lên giấy.Cửa đột ngột bật mở, ánh nến trên án chao nghiêng dữ dội, bóng người in lên vách cũng theo đó lay động, vỡ vụn như mảnh sương khói bị gió cuốn tan.
“Diệp Tê,” – giọng hắn vọng đến, lạnh lẽo mà gấp gáp – “nàng trước đây sống chế//t cũng không cho Uyển Nương bước chân vào phủ, giờ lại chủ động chấp thuận, rốt cuộc là toan tính điều gì?”
“Hãy nhớ cho rõ, Uyển Nương đang mang thai cốt nhục của ta. Nếu nàng ấy có chuyện gì sơ suất, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.”
Hách Anh nói xong, hơi thở còn chưa kịp ổn định, giọng nói mang theo sự đe dọa đầy giận dữ, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người trước mặt.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hắn.Hách Tướng quân, bên hông còn đeo kiếm, gương mặt căng thẳng lạnh băng, khí thế áp người – trong khoảnh khắc ấy, lại giống hệt chàng thiếu niên năm xưa trong ký ức ta.
Lòng ta chợt khựng lại, tâm trạng cũng như chao đảo đôi phần, như thể bị kéo ngược về khoảnh khắc của năm năm về trước.
3.
Ta và Hách Anh gặp nhau tại thành Thương Lam, vùng biên viễn phía Tây.Khi ấy, Thương Lam vẫn còn nằm trong sự cai quản của Trung Nguyên.Ta vốn là người Hồ, thân phận công chúa của Thập Lục Bộ, đương nhiên không được tùy tiện xuất nhập biên cảnh.
Tuy vậy, ta thường nghe tộc nhân kể rằng tửu lâu ở Trung Nguyên có đủ loại món ngon mỹ vị, phong phú đến mức khiến người ta thèm thuồng.Vì hiếu kỳ, ta liền lén giấu phụ hoàng và huynh trưởng, cải trang thành nam nhân, một mình lặng lẽ vượt biên, tiến vào thành Thương Lam.
Sau một bữa ăn no nê trong tửu lâu, bởi không mang theo ngân phiếu Trung Nguyên, ta bị chưởng quầy nắm áo lôi ra, còn dọa sẽ giải vào nha môn.
Đúng lúc ta tưởng phen này xong đời, thì Hách Anh xuất hiện.
Thiếu niên ấy vận trường bào màu lam, vóc dáng thon dài, bên hông đeo kiếm, thần sắc ngạo nghễ, ánh mắt sáng tựa sao đêm.Hắn nâng túi bạc trong tay, giọng điềm đạm vang lên:“Chưởng quầy, vị tiểu huynh đệ này để ta trả giúp.”
Chưởng quầy nhận bạc, lầm bầm vài tiếng rồi buông tay áo ta, quay người bỏ đi.
Thiếu niên ấy nhìn ta không chớp mắt, đôi mắt trong trẻo lấp lánh như ánh trăng non, môi nở nụ cười:“Ta là Hách Anh. Còn huynh tên gì?”
Nụ cười và ánh mắt ấy, khắc sâu trong lòng ta suốt một thời gian dài.Thế mà nay, mới năm năm trôi qua…Người vẫn còn đó, mà tình thì đã đổi thay.
Thanh kiếm bên hông Hách Anh vẫn là thanh kiếm năm nào, nhưng chẳng còn vì ta mà rút ra nữa, mà vì một nữ nhân khác.
Ta nhìn hắn, ánh mắt dửng dưng, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt.
“Lần gần nhất phu thê chúng ta cùng xuất hiện, là tiệc thọ của Tĩnh Vương phi ba tháng trước. Hôm đó, tướng quân cùng đồng liêu cụng chén rôm rả, cười nói thâu đêm, chỉ duy nhất một việc không làm — là liếc nhìn ta dù chỉ một lần.”
“Hôm nay phải cảm ơn Tô di nương, nhờ nàng ấy mà cuối cùng tướng quân cũng chịu để mắt tới ta.”
Hách Anh khẽ hừ lạnh.“Ta trở về không phải để nghe nàng than thở dông dài.”
“Uyển Nương xuất thân cô độc, vốn là kẻ không nơi nương tựa. Vì sao nàng luôn hẹp hòi đến mức chẳng chịu rộng lượng với nàng ấy chút nào?”