6.
Hai ngày nay, khắp kinh thành rộ lên hai tin lớn.
Một là: vị Hách phu nhân nổi danh chua ngoa cứng rắn bỗng dưng lại đồng ý cho Hách tướng quân nạp thiếp.
Hai là: Tam công chúa của Mạc Bắc sẽ khởi hành từ kinh đô, trở về cố quốc.
Tuy không mấy ai biết nàng Tam công chúa kia là ai, vì sao lại ở kinh thành, vì sao đột nhiên muốn hồi hương...
Nhưng lời đồn đoán thì không thiếu.
Có kẻ còn tự biên tự diễn nên một đoạn truyện tình với hoàng thượng hoặc với một vị vương gia nào đó.
Ta cầm kéo, nhẹ tay cắt tỉa cành ngọc lan trước mặt.
Hỉ Nhi cầm một quyển thoại bản, nước mắt ròng ròng:
“Tam công chúa và Tĩnh vương yêu nhau sâu đậm quá đi mất, chủ tử, người xem đoạn này nè.”
“Tĩnh vương trúng độc, lúc hấp hối nắm lấy tay công chúa, nghẹn ngào nói: Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cưới nàng làm thê tử.”
Nói đoạn, Hỉ Nhi òa lên khóc nức nở, lệ rơi như mưa.
Ta cầm kéo, nghẹn lời không biết nói gì.
“Tĩnh vương thì đã sáu mươi rồi, cũng nghĩ ra được mấy chuyện bi tình thế này, đúng là lũ thư sinh rỗi việc.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Ta ngẩng đầu nhìn ra.
Là Hách Anh.
7.
“Ngày mai ta có việc khẩn rời thành, có lẽ vài tháng mới về. Uyển Nương ở lại trong phủ, phiền phu nhân chiếu cố.”
Lời nói là nhờ cậy, nhưng ánh mắt Hách Anh u trầm, ẩn giấu hàm ý đe dọa rõ ràng.
Ta hiểu rất rõ lời ngoài ý của chàng.
Nếu Tô Uyển Nương và đứa trẻ có mệnh hệ gì, ta e cũng chẳng được yên thân.
Ta cười nhạt, sắc mặt không đổi, tay cũng không dừng lại, không thèm ngẩng đầu:
“Hách Anh, chàng chưa đủ quan trọng để khiến ta phải vác thêm một mạng người.”
Gương mặt Hách Anh tức thì đen kịt như than.
Hồi lâu sau, hắn mới gằn giọng, cười lạnh:
“Vậy thì… tốt nhất nên là như thế.”
Nói đoạn, xoay người bỏ đi không ngoảnh lại.
Ta nhìn bóng lưng hắn, mày chau lại.
Việc khẩn… đi mấy tháng…
Trong lòng ta đột nhiên dấy lên dự cảm bất an.
Ngày khởi hành nhanh chóng đến.
Hách phủ đèn hoa rực rỡ, hân hoan vui mừng, tràn ngập bầu không khí hỉ sự.
Ngay cả trên gương mặt Hách Anh, khi khoác hỉ phục, cũng hiếm khi lộ ra nụ cười như thế.
Chỉ riêng ta – vị chính thê danh chính ngôn thuận – lại đóng cửa phòng không ra ngoài. Bọn hạ nhân đến mời mấy lần, ta chỉ bảo không đi.
Cuối cùng bọn họ phải đến bẩm báo với Hách Anh.
Hách Anh cau mày, vẻ mặt rõ ràng chán ghét, hất tay lạnh lùng:
“Tùy nàng.”
Bọn hạ nhân cũng không dám ép nữa.
Còn trong phòng ta...
Vừa vặn viết xong dòng cuối cùng trong hưu phu thư.
Ta đứng dậy, đặt cây trâm gỗ năm xưa Hách Anh tặng ta cùng hưu phu thư lên bàn.
Sau đó thay một bộ y phục nam nhân, đơn giản cải trang một chút.
Lặng lẽ trèo ra từ cửa sổ.
Vừa bước ra khỏi phủ, liền bắt gặp đội đón dâu thổi kèn trống vang trời.
Ta trà trộn vào dòng người, ngẩng đầu lần cuối nhìn Hách Anh đang cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, gương mặt tràn đầy ý cười.
Rồi không chút lưu luyến, xoay người rảo bước rời đi.
8.
Ta thay lại y phục dân tộc Mạc Bắc.
A huynh đỡ ta ngồi lên kiệu trở về.
Vệ đội đông đảo hộ tống dọc theo hai bên.
Vừa ổn định chỗ ngồi, bên ngoài xe đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Tam công chúa, mạt tướng là tướng quân hộ tống lần này – Hách Anh.
Một khắc nữa sẽ khởi hành hồi hương, công chúa có điều chi căn dặn, cứ việc phân phó.”
Tim ta như bị ai bóp nghẹn.
Tướng quân hộ tống ta trở về… lại là Hách Anh?
Linh cảm bất an từ hôm trước, giờ đây đột nhiên ứng nghiệm.
Hôm nay chẳng phải ngày đại hôn của hắn sao? Cớ sao hắn lại có mặt?
Ta ngồi trong kiệu, không đáp một lời.
Hách Anh ngẩng đầu, nhìn về phía rèm xe dày nặng đang ngăn cách hai người.
Lúc này, một binh sĩ vội vã chạy đến trước mặt hắn:
“Bẩm tướng quân, chúng thuộc hạ đã tìm khắp kinh thành vẫn không thấy phu nhân, chỉ tìm được thứ này trong phòng nàng.”
Ta khẽ vén một góc rèm, lặng lẽ nhìn qua khe hở.
Trong tay binh sĩ, rõ ràng là hưu phu thư và cây trâm gỗ ta để lại.
Hách Anh nhận lấy thư, sắc mặt âm trầm, chân mày nhíu chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ bực dọc:
“Hưu phu thư? Hừ, ta còn tưởng nàng thực lòng chấp nhận Uyển Nương, không ngờ lại muốn mượn chiêu lui để tiến.
Nàng theo ta đến Trung Nguyên, rời khỏi Hách phủ rồi còn biết đi đâu? Không cần tìm nữa. Qua vài ngày chịu khổ bên ngoài, tự nhiên nàng sẽ quay về.”
Binh sĩ do dự, nhưng cuối cùng vẫn ôm quyền:
“Tuân lệnh.”
Lui để tiến?
Khóe môi ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Đến lúc này rồi, hắn vẫn còn cho rằng ta đang giở trò, muốn giành lại lòng hắn?
Ta lạnh lùng buông rèm xuống.
Kiệu khẽ rung lên, bắt đầu chuyển bánh.
Ta… sắp được về nhà rồi.
9.
Đoàn xe đi suốt hơn một tháng.
Suốt chặng đường, ngoài vài câu đáp lời huynh trưởng, ta không nói thêm nửa lời.
Mỗi lần xuống kiệu, ta đều đội khăn che mặt.
Thành ra, không ai trong đoàn nhận ra rằng vị Tam công chúa cao quý, đoan trang kia, lại chính là Hách phu nhân từng nổi danh “hống hách” ở kinh thành.
“Tướng quân, chim bồ câu hồi tín, kinh thành bên kia vẫn chưa có tin tức gì về phu nhân.”
Binh sĩ rụt rè bẩm báo.
Hách Anh sắc mặt u ám, trầm mặc hồi lâu mới khàn giọng:
“Tiếp tục tìm. Có tin thì lập tức hồi báo.”