21.
Phó Lang bước tới phía sau ta.
Hắn khẽ vuốt lọn tóc đen mượt trên vai ta, cầm lấy cây trâm ngọc trên bàn.
“Trẫm cảm thấy công chúa phạt vẫn còn nhẹ.”
“Nên đã tự ý xử trí thêm — cắt nửa năm bổng lộc của Hách Anh, coi như tội không quản nổi người hầu.”
Ta kinh ngạc nhìn hình bóng hai người trong gương đồng.
Phó Lang chậm rãi chải tóc cho ta, động tác nhẹ nhàng, tựa hồ sợ khiến ta đau.
“Làm vậy vẫn chưa đủ.”
“Thường Hỷ nói tiệm Cẩm Ngọc Hiên mới về một chiếc trâm hồ điệp.”
“Trẫm nhớ công chúa yêu thích nhất kiểu trang sức hình hồ điệp, liền lập tức sai người mua về.”
Nói đoạn, Phó Lang như biến hóa từ tay áo lấy ra một cây trâm hồ điệp.
Ngọc lam tuyết sơn, chế tác tinh xảo gấp bội cây trâm mà năm xưa ta từng đau đáu khôn nguôi.
Phó Lang cài trâm lên tóc ta, nhìn ta trong gương, khóe môi cong nhẹ, cúi đầu sát gần:
Giọng khàn khàn, hơi thở phả bên tai:
“Công chúa, hả giận chưa?”
Mùi hương mát lạnh vương quanh mũi.
Ta căng thẳng nín thở, gương mặt nóng bừng, tâm trí rối loạn, không biết nên phản ứng ra sao.
“Bệ hạ… những thứ người ban cho, đã quá nhiều rồi…”
Phó Lang khẽ cười:
“Vẫn chưa đủ. Trẫm chỉ muốn đem hết những thứ tốt nhất thiên hạ, đặt trước mặt công chúa, để nàng tùy ý chọn lấy.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt đen sâu như hồ nước đêm, lấp lánh ánh sáng li ti.
“Ở trong cung hẳn cũng chán rồi, vài hôm nữa trẫm định mở buổi săn bắn ở ngoại thành.”
“Công chúa có muốn cùng đi không?”
Ở Mạc Bắc, tài cưỡi ngựa bắn cung của ta còn hơn cả a huynh nửa bậc.
Săn bắn? Tất nhiên là có hứng!
Ta lập tức gật đầu lia lịa.
Phó Lang bật cười khẽ.
Nhìn gương mặt anh tuấn, ánh mắt thâm tình kia, tim ta khẽ lệch nhịp một nhịp.
Ta cắn môi, vội quay đầu đi, không dám nhìn nữa.
22.
Buổi săn bắn lần này, quy mô cực lớn.
Không hạn chức quan, người có chút địa vị trong kinh đều đến đủ.
Ta vốn thích náo nhiệt, hôm nay vui vẻ chẳng để đâu cho hết.
Phó Lang đi cùng ta được một lúc thì bị đại thần gọi đi bàn việc.
Ta dắt theo mấy thị vệ, đuổi theo một con hươu rừng chạy vào sâu trong núi.
Con hươu kia cực kỳ ranh mãnh, ta dốc hết sức bám theo, đến khi dừng lại mới nhận ra thị vệ đã biến mất.
Ta siết chặt cung tên trong tay, định xoay người tìm đường ra.
Thì từ phía sau lùm cây, vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc.
Ta những tưởng là Phó Lang đến tìm mình, vội vàng cất tiếng:
“Ta ở đây!”
Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần.
Nhưng người đến… không phải Phó Lang.
“Quả nhiên là ngươi, Diệp Tê.”
Hách Anh cưỡi ngựa đứng đó, đáy mắt ẩn chứa nét bi thương và phức tạp mà ta không thể nhìn thấu.
Giữa ta và hắn là một khoảng im lặng kéo dài, ánh mắt giao nhau giữa không trung.
Trong rừng, chỉ còn tiếng gió thổi qua cành lá xào xạc.
Trên mặt đất, vẫn còn vương lại mùi ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua.
Ta là người phá vỡ sự tĩnh lặng trước tiên:
“Hách tướng quân, lúc này không phải nên đang trên đường đi Lĩnh Nam sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”
Hách Anh giọng trầm nặng:
“Đến đây, đương nhiên là để đợi thê tử của ta.”
Ta mím môi, ánh mắt lạnh dần.
Năm đó vì đoạn tuyệt với hắn, ta cố tình không để hắn biết ta còn sống. Nhưng hắn hết lần này đến lần khác bám riết không tha.
Giấu nữa cũng vô nghĩa. Chi bằng nói rõ tất cả.
“Hách Anh, trong thư từ hôn ta đã viết rõ ràng — giữa ta và ngươi, từ lâu đã đoạn tuyệt.”
23.
“Ta chưa từng đồng ý!”
“Ngay từ khi quen biết ngươi đã luôn gạt ta, che giấu thân phận, nói mình là cô nhi. Sau đó lại không một lời mà bỏ đi, ta tìm ngươi ba năm trời!”
“Vậy mà khi gặp lại, phát hiện thê tử của ta đã thành phi tử của Hoàng đế.”
“Diệp Tê! Ngươi coi ta là gì hả?”
Ta lạnh lùng đáp trả:
“Ngươi không có tư cách chất vấn ta, Hách Anh — là ngươi phụ lòng trước.”
Hách Anh cụp mắt, giọng trầm khàn:
“Hôm đó ta uống say, nhận nhầm Tô Uyển Nương thành ngươi.”
“Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta biết mình có lỗi, vốn định cho nàng ta ít bạc rồi đưa nàng rời phủ.”
“Nhưng ngươi lại không chịu bỏ qua.”
“Sau đó Tô Uyển Nương bất ngờ mang thai. Ta không thể để cốt nhục của mình lưu lạc bên ngoài, đành cho nàng ta danh phận thiếp thất, chờ sinh xong sẽ tính tiếp.”
“Chỉ là ngươi chưa bao giờ dung tha nàng, càng lúc càng độc miệng. Mỗi khi ta gặp khó khăn, ở bên cạnh ta chỉ có Uyển Nương.”
“Nàng ấy mang thai, ta cũng không tránh khỏi thiên vị hơn chút, nhưng ta chưa bao giờ có ý phế bỏ ngươi — thê tử của ta luôn là ngươi.”
“Tê nhi, ngươi ở bên ta năm năm mà không sinh được lấy một đứa con… Ngươi không hiểu, ta khao khát có một đứa trẻ biết bao…”
Ta cắt ngang, giọng lạnh như băng:
“Chúng ta từng có một đứa con, Hách Anh.”
Hách Anh sững người, sắc mặt chấn động như thể chưa nghe rõ:
“Ngươi… nói gì?”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng lời như dao:
“Khi đó nó đã hai tháng. Ta định vào thư phòng báo tin ta có thai,
kết quả… lại bắt gặp ngươi đang ôm ấp Tô Uyển Nương.”
“Sau khi trở về, ta đã bỏ đứa bé rồi.”
Ánh mắt Hách tướng quân đỏ ngầu, gắt gao nhìn ta, trong mắt như có lửa, khiến người ta không rét mà run.
“Ngươi bỏ đi cốt nhục của chúng ta?”