1.
Ta từ Phù Hoa điện bước ra.
Trước khi cánh cửa khép lại, người bên trong cất giọng trầm thấp:
"Ngày mai trẫm sẽ rời cung tuần tra vụ xuân, bảy ngày sau mới quay về. Ngươi cứ ngoan ngoãn chờ trẫm."
Ta cúi đầu chỉnh lại vạt áo, nhẹ giọng đáp:
"Mùa xuân gió vẫn còn lạnh, Hoàng thượng nhớ mang theo nhiều y phục cho ấm."
Người trong điện chỉ khẽ ừ một tiếng, rồi như nhớ ra điều gì:
"Bằng hữu của ngươi, trẫm đã căn dặn người dưới. Giờ ngươi về là có thể gặp nàng."
Ta dập đầu cảm tạ thánh ân, không dám nán lại lâu, vội vàng rời khỏi Phù Hoa điện.
Cửa vừa mở ra, trước mặt đã là Nguyên Thanh – người ta mong đợi hơn tháng nay không được gặp.
Nàng tiều tụy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhưng may thay, ông trời vẫn thương xót nàng, nàng còn sống.
"Ương nhi..."
Nguyên Thanh yếu ớt ngồi dậy, giọng nói lẫn trong hơi thở.
Ta vội đỡ lấy nàng, tay run nhẹ, nước mắt dâng lên khóe mắt nhưng ta cố kiềm lại:
"Tỷ tỷ, ta đã lấy thuốc từ Thái y viện, đang sắc rồi. Chút nữa sắc xong, ta sẽ mang đến cho tỷ."
"Tỷ phải giữ gìn sức khỏe, đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ để mọi chuyện cho ta lo là được."
Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gương mặt gầy rộc như nhánh cây khô giữa mùa đông của Nguyên Thanh.
"Muội đã cầu xin ai vì ta vậy? Cả đêm không thấy về, muội đã đi đâu?"
Ta không đáp, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng kéo chăn đắp kín cho nàng.
"Ta đến Phù Hoa điện."
Giọng Nguyên Thanh như nghẹn lại nơi cổ họng.
"Muội... đã theo Hoàng thượng rồi sao?"
"Nhưng ta biết rõ, trong lòng muội, người muội yêu là Thái tử."
Ta lắc đầu thật khẽ, buông một tiếng thở dài:
"Bỏ đi."
Bỏ đi thôi... tất cả, chỉ nên dừng lại tại đây.
2.
Đương kim Thánh thượng vốn không ham mê nữ sắc, hậu cung tính cả Hoàng hậu nương nương cũng chỉ có ba vị quý nhân.
Con cháu trong cung thưa thớt, ngoài Thái tử ra chỉ còn một vị tiểu công chúa do Vân Tiệp dư sinh hạ.
Vì vậy, Thái tử từ khi lọt lòng đã sống trong gấm vóc lụa là, được sủng ái hết mực, thân phận tôn quý chẳng ai sánh kịp.
Chỉ tiếc, thân thể người lại yếu nhược, ăn uống kén chọn, ngay cả những đầu bếp nổi danh thiên hạ cũng từng lượt thay nhau phục vụ, nhưng không ai làm hài lòng được khẩu vị của Thái tử.
Bởi thế, trong hậu cung ai ai cũng nói ta có phúc phần.
Nếu không phải trời thương ban phước, thì một nha đầu nho nhỏ như ta sao có thể khiến thức ăn ngon hơn cả ngự trù?
Chẳng qua là hợp miệng Thái tử, lại vừa lúc người cần, nên mới được để mắt tới.
Chín năm trước, ta cũng từng ngây ngô cho rằng đó là phúc. Thái tử cũng nghĩ như vậy.
Hôm được lệnh chuyển vào Đông cung, vì phải rời xa Nguyên Thanh, lại không nỡ rời khỏi chủ tử nơi Thúy Vận cung, ta khóc đến sưng húp cả hai mắt.
Thái tử đứng trước mặt ta, tay khoanh trước ngực, mày kiếm hơi nhíu, giọng thiếu niên vang lên lạnh nhạt:
"Ngươi thật nông cạn. Đông cung chẳng lẽ lại không bằng Thúy Vận cung?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Khi ấy Thái tử mới chín tuổi, người gầy gò nhỏ bé, giọng nói nhẹ nhưng ngữ khí đã mang theo sự ngạo mạn bẩm sinh của kẻ đứng trên vạn người.
Ta dập đầu nhận lệnh, mang đôi mắt đỏ hoe vào bếp, nấu một mâm cơm.
Chẳng ngờ, vừa bưng lên đã bị hắn hất đổ, lại còn đá ta một cái không nặng không nhẹ:
"Ngươi là cái thá gì mà cũng dám dạy đời bản Cô? Cho ngươi ở đây đã là ban ơn rồi."
Ta không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ thu dọn sạch sẽ, sau đó nấu lại một bàn khác.
Thời gian dần trôi, ta cũng quen với tính tình và khẩu vị của hắn.
Những lúc Thái tử dùng bữa, chẳng ai dám đến gần, chỉ một mình ta được phép đứng hầu cạnh bên.
Kỳ thực ta không có bản lĩnh gì nổi bật. Chỉ là quen với cách để hắn phát giận trước, rồi mới nhẹ nhàng dỗ dành sau.
Một muỗng, lại một muỗng… cứ thế từng bữa từng ngày.
Dỗ dành như thế, chiều chuộng như thế, dần dần thân thể hắn cường tráng hơn, gương mặt cũng có thêm phần sinh khí.
Hoàng hậu nương nương thấy vậy rất mừng, đích thân chỉ định ta trở thành thị nữ thân cận của Thái tử.
Mỗi khi đến phiên ta trực đêm, việc Thái tử thích nhất là bảo ta đọc sách cho nghe.
Từ kinh sử đến binh thư, tứ thư ngũ kinh, có hôm còn phải đọc suốt cả một đêm dài.
Dù hắn đã ngủ, nhưng chỉ cần ta lặng lẽ dừng lại vì buồn ngủ, hắn sẽ bất chợt mở miệng:
"Không được ngừng. Ngươi muốn khiến Cô ngủ không yên sao?"
Năm hắn tròn mười ba, vóc người bắt đầu cao lớn vượt bậc. Mỗi ngày ăn năm sáu bữa, có khi nửa đêm lại gọi ta dậy làm vài món điểm tâm lót dạ.
Lúc tâm trạng vui vẻ, ăn uống no nê, hắn sẽ tiện tay ném cho ta một cây trâm gỗ tự tay khắc lấy, hoặc là chuỗi hạt nhỏ xinh:
"Giữ kỹ đi, những người khác không có đặc ân này đâu."
Ta luôn cẩn thận cất giữ từng món, dần dà cũng tích được nửa hộp.
Trong đó còn có cả một mẩu xương gà — là phần còn lại từ lần đầu hắn đi săn mùa đông.