8.
Phó Hằng mơ mơ màng màng trở về phủ Thái tử. Tiểu Thái công công gọi hắn bảy, tám tiếng, hắn mới như hoàn hồn, giọng khàn đặc: "Cô đói rồi…"
Tiểu Thái công công vội vàng truyền dọn cơm. Món ăn đủ đầy, đều là những món hợp khẩu vị trước kia, bày một bàn đầy. Phó Hằng chỉ ăn hai miếng, đã lật tung bàn ăn:
"Thứ đồ quái quỷ gì thế này, bản Cô là chó sao? Đến chó cũng không ăn nổi!"
Tiểu Thái công công sợ hắn bị thương, vội cho người đến dọn dẹp, nhưng Phó Hằng thấy chướng mắt, đá hắn một cú. Tiểu Thái công công nhịn đau, quỳ trên mặt đất, mồ hôi tuôn như mưa. Phó Hằng mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào hắn:
"Ngươi nói xem, vì sao nàng ấy lại như vậy?"
Tiểu Thái công công cũng không biết. Hắn cứ tưởng Nguyên Ương giận dỗi, làm bộ làm tịch, đợi Thái tử dỗ dành mà thôi. Ai ngờ nàng lại trở thành Tiệp dư của Thánh thượng. Tới giờ hắn vẫn chưa thể tiêu hóa nổi chuyện đó.
"Nhất định là phụ hoàng bức ép nàng! Nhất định là người ép nàng! Rõ ràng trong lòng nàng chỉ có ta!"
Phó Hằng không sao hiểu nổi, Nguyên Ương, người từng trong mắt chỉ có hắn, mỗi lần nhìn hắn đôi mắt đều phát sáng như sao, sao có thể rời bỏ hắn, đi theo nam nhân khác. Khả năng duy nhất, chính là nàng bị Thánh thượng ép buộc.
"Điện hạ, ngài không thể vào cung được đâu, Hoàng hậu nương nương đã căn dặn rồi, thời gian này, nếu không có triệu chỉ, ngài không được phép vào cung."
"Tại sao lại không được vào? Bản Cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng!" Phó Hằng vung tay hất văng tất cả, muốn xông ra khỏi phủ Thái tử. Nhưng đến trước cổng, mười mấy thị vệ đã chặn lại. Dù Phó Hằng mắng chửi thế nào, nổi giận thế nào, đám người ấy vẫn đứng yên như núi, không nhúc nhích, quyết không để hắn rời phủ.
Phó Hằng mấy hôm nay không ăn không ngủ, tâm trạng chấn động liên tục, cơn giận dữ bùng lên khiến hắn sức cùng lực kiệt, bị người dìu về lại phòng ngủ. Trong cơn mê man, hắn mơ một giấc mộng. Trong mộng, Nguyên Ương vẫn ở bên cạnh hắn, hầu hạ hắn ăn cơm.
Hắn thích món nàng nấu không chỉ vì hợp khẩu vị, mà còn vì nàng luôn đứng bên cạnh bàn, dịu giọng dỗ dành hắn ăn từng muỗng một. Tựa như việc hắn ăn được mấy muỗng cơm là chuyện quan trọng nhất trên đời đối với nàng. Hắn ăn thêm một chút, nàng sẽ vui vẻ cả ngày. Có khi tâm trạng hắn tốt, cố tình ăn ít đi vài miếng, thì cả ngày hôm ấy Nguyên Ương sẽ nghĩ mọi cách dỗ hắn ăn thêm.
Cả ngày nàng cứ xoay quanh hắn, dỗ dành năn nỉ. Người khác cũng dỗ hắn, nhưng hắn luôn cảm nhận được, đó chỉ là làm cho có lệ, là vì sợ bị trách phạt. Chỉ có Nguyên Ương là thật lòng mong hắn ăn nhiều, mong hắn khỏe mạnh.
"Nguyên Ương, nhất định là nàng không cam tâm đúng không? Là phụ hoàng ép buộc nàng đúng không?"
9.
"Thánh thượng nên nghỉ sớm một chút, hôm nay người đã mệt cả ngày rồi."
"Quả thật là mệt." Ta kiễng chân giúp Thánh thượng cởi áo ngoài. Vì căng thẳng, tay ta hơi run. Người cúi mắt nhìn ta, giọng dịu dàng: "Chuyện bên Thái tử, ngươi không cần lo, Hoàng hậu sẽ xử lý."
Ta khẽ đáp: "Vâng."
Người lại hỏi: "Hôm nay trẫm cố ý để ngươi xuất hiện, có khiến ngươi khó xử không?"
Ta kinh ngạc nhìn người. Người đang hỏi ta có khó xử không? Phải mất một lúc ta mới kịp thích ứng. Người đang cân nhắc cảm xúc và lập trường của ta. Trước kia, bất kể Thái tử làm gì, đều là ra lệnh. Còn cảm nghĩ của ta, chẳng mấy khi được xem trọng.
"Thiếp thân không sao. Chỉ là có phần hổ thẹn, thân phận của thiếp thân… chỉ sợ sẽ khiến bệ hạ mang tiếng thị phi."
Dù ta chưa từng bị Thái tử thu phòng, nhưng dù sao cũng đã ở Đông cung suốt chín năm. Những ai quen biết ta đều mặc định, sau này ta sẽ là người của Thái tử. Nay xuất cung một vòng, trở về lại trở thành Tiệp dư của Thánh thượng. Miệng lưỡi thiên hạ, sao có thể bịt hết được?
"Trẫm làm việc, không ai dám dị nghị. Dù có, trẫm cũng chẳng nghe thấy. Ngươi không cần mang gánh nặng trong lòng."
Ta khẽ đáp một tiếng. Thánh thượng dắt ta ngồi xuống bên mép giường. Ta lại thấy hồi hộp. Diêu công công từng nói, Thánh thượng nghiêm cẩn giữ mình, rất đạm bạc với nữ sắc.
Ta cũng luôn cho là như vậy. Thế nhưng đêm đầu tiên ở Phù Hoa điện… Ngay cả Nguyên Thanh ta cũng không dám kể. Lúc Thánh thượng làm chuyện ấy, quả thật… như ngựa khát gặp suối, vừa nóng rực vừa mãnh liệt…
Ta miên man nghĩ ngợi, đến tận nửa đêm mới ngủ thiếp đi. Thánh thượng ôm ta trong lòng, khẽ thở dài một tiếng: "Hôm nay trẫm có chút lỗ mãng rồi."
Ta mặt đỏ bừng, không dám đáp lời. Hôm sau, dù mệt đến rã rời, nhưng khi Thánh thượng rời giường đi thượng triều, ta vẫn tỉnh dậy. Người kéo chăn đắp lại cho ta: "Ngủ thêm một lát, đến giờ Ngọ trẫm sẽ quay lại dùng bữa với nàng."
"Vâng." Vừa lên tiếng ta mới nhận ra cổ họng mình khàn đặc.
Thánh thượng khẽ thở dài, gọi Diêu công công mời Thái y đến: "Đừng để kinh động đến người khác."
Vương Thái y bắt mạch xong, cũng có phần kinh ngạc liếc nhìn ta một cái. Chắc là ông ấy cũng giống ta, không ngờ đến mức này. Ta đỏ bừng mặt, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên.