10.
Mỗi sáng ba mươi Tết hằng năm, Hoàng hậu đều dẫn Thái tử và hai vị quý phi tới hoàng miếu tế bái tổ tiên. Phó Hằng đã chờ suốt một tháng, cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay. Sáng sớm, hắn ép bản thân ăn sáng, rồi đi đến cửa miếu đứng chờ từ sớm.
Khó khăn lắm mới đợi được xe ngựa từ trong cung đến, từ xa hắn đã thấy Nguyên Ương giữa đám người. Nàng hình như tròn trịa hơn chút, da trắng hơn xưa, giữa lông mày toát lên vẻ ôn hòa, yên tĩnh. Nàng vừa đi vừa cười nói với Vân quý phi, đi theo sát bên cạnh Hoàng hậu.
Phó Hằng lập tức tiến lại, gọi một tiếng "Mẫu hậu", nhưng ánh mắt thì không ngừng lạc về phía Nguyên Ương. Nguyên Ương không thèm nhìn hắn lấy một cái. Hoàng hậu thì nghẹn ngào, thốt lên một tiếng:
"Con của ta, sao lại gầy đến mức này."
Suốt nửa buổi, ánh mắt Hoàng hậu nhìn Nguyên Ương chỉ toàn là oán hận. Nàng ta hiểu rất rõ, Phó Hằng ra nông nỗi này, tất cả đều là vì Nguyên Ương.
Một con hồ ly tinh chuyên hại người. Phó Hằng ngồi như trên bàn chông, chịu đựng thêm một canh giờ, cuối cùng cũng thấy Nguyên Ương tách khỏi đám đông. Hắn lập tức xông tới, kéo nàng vào một gian phòng. Nguyên Ương hất tay hắn ra, sắc mặt lạnh lùng: "Điện hạ xin hãy tự trọng."
Phó Hằng nghiến răng hỏi nàng: "Phụ hoàng ép nàng phải không?"
"Không phải. Ta tự nguyện."
Hắn không tin, chất vấn nàng vì sao hắn đối với nàng tốt như vậy, vì sao nàng lại không biết điều?
"Điện hạ đã trưởng thành, hành sự cũng nên giữ chút chừng mực, tránh mang tiếng xấu." Nguyên Ương không muốn nói thêm, đúng như nàng từng nói với Nguyên Thanh— Bỏ đi thôi…
"Phụ hoàng cướp nữ nhân của con trai, không sợ bị thiên hạ cười chê, còn Cô thì…"
Chát! Nguyên Ương tát hắn một cái. Tiểu Thái công công sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, mồ hôi vã như mưa. Hắn cảm thấy Nguyên Ương bây giờ hoàn toàn không giống người mà hắn từng quen. Sao nàng lại dám… sao lại dám làm vậy chứ?
"Điện hạ xin cẩn ngôn." Nguyên Ương nghiêm mặt nói.
Phó Hằng không thể tin nổi, Nguyên Ương lại dám ra tay với hắn. "Trong lòng nàng rõ ràng có ta, sao lại có thể thay lòng đổi dạ? Chẳng lẽ là vì ta sắp cưới Thái tử phi, nên nàng ghen tuông?"
"Ngài thật nực cười. Trong mắt điện hạ, ta từ đầu đến cuối chưa từng là một con người, chỉ là một nô tỳ, gọi thì đến, đuổi thì đi. Ngài đau lòng, phẫn nộ, có đáng không?"
Phó Hằng lắc đầu: "Ta chưa từng xem nàng như vậy… Ta rất xem trọng nàng."
Nguyên Ương khẽ cười, nụ cười đầy chua xót: "Điện hạ là Thái tử, ngài nghĩ thế nào cũng đúng cả. Ngài muốn ai phục vụ ngài cũng đều là điều nên làm. Nhưng giờ đây, điện hạ đòi hỏi quá nhiều rồi. Ngươi có thể đòi sự trung thành từ thần tử, nhưng không thể cưỡng cầu sự chân tình. Chân tình là thứ không thể bắt ép."
Nguyên Ương không nán lại thêm, chào Hoàng hậu rồi sớm quay về cung. Nàng đi rồi, Phó Hằng như kẻ mất hồn, lẩm bẩm không ngừng. Hoàng hậu giật mình, tự mình đưa hắn về phủ Thái tử. Hắn níu lấy tay áo Hoàng hậu, lặp lại lời Nguyên Ương vừa nói.
"Thứ tiện nhân cỏ rác? Nàng ta chẳng phải là như vậy sao? Chỉ là một nô tỳ, mà dám ngạo mạn như thể mình là người quan trọng."
Phó Hằng sững sờ nhìn Hoàng hậu. Trước kia hắn chưa từng nghĩ tới những điều ấy. Hắn luôn cho rằng mọi việc đều là lẽ đương nhiên, hắn là Thái tử, mọi thứ xung quanh hắn đều phải xoay quanh hắn.
Hắn cần lo việc quốc gia đại sự, còn người khác nghĩ gì, có vui không, tự họ xử lý là được. Nếu làm phiền đến hắn, thì chính là thất lễ. Hắn như bị sét đánh ngang tai, những việc mình từng làm trong quá khứ, từng chuyện, từng lời, lần lượt hiện lên rõ ràng trong đầu.
11.
Khi xuống xe ngựa về cung, ta choáng váng rồi ngất đi. Đến lúc tỉnh lại, Thánh thượng đang ngồi bên giường, mặt đầy vẻ vui mừng.
"Thánh thượng, thiếp thân…" Ta định giải thích chuyện xảy ra tại hoàng miếu sáng nay.
"Nguyên Ương," Thánh thượng nắm lấy tay ta, "Thái y nói, nàng đã có thai rồi."
Ta không thể tin nổi. Ta có thai rồi sao? "Thật là Thái y nói ạ?"
Thánh thượng cẩn thận đặt tay lên bụng ta, bụng vẫn còn phẳng lì. "Toàn bộ thái y trong Thái y viện đều đến khám qua rồi, nàng thật sự có thai rồi."