15.
Bệnh của Lương quý phi không nhẹ nhàng như nàng nói. Thái y bảo là tâm bệnh, e rằng không qua được mùa xuân năm sau. Trong lòng ta buồn bực, gắng nhịn mãi mà vẫn không nhịn được, đành bàn với Thánh thượng.
"Hay là có thể âm thầm cho nàng ấy rời cung không?"
Thánh thượng im lặng một lúc rồi nói: "Nếu nàng ấy bằng lòng, cũng không phải không thể."
Ta xung phong đi hỏi Lương quý phi, nàng lúc đầu không đồng ý. Nhưng bị ta khuyên mãi, rốt cuộc cũng gật đầu. Trước Tết, trong cung tổ chức tang lễ cho nàng, ngoài mặt nói nàng bệnh mất, long trọng an táng một cỗ quan tài rỗng.
ỳ thực, nàng được đưa về phủ Trấn Quốc tướng quân. Đêm ấy, người đến đón nàng là nghĩa đệ của nàng, ta theo sau Thánh thượng lén nhìn một cái, người ấy rất trẻ, lại còn cao hơn Thánh thượng. Sau khi về cung, Thánh thượng thấy ta cười, liền véo eo ta, nghi ngờ:
"Nàng đang cười trẫm thấp hơn hắn à?"
"Người đâu có thấp, là cái vị họ Từ kia quá cao thôi, như cây tre ấy, nhìn không đẹp."
Thánh thượng nghe thế thì rất hài lòng. Đang nô đùa, ta bỗng choáng váng ngã ngồi xuống đất, Thánh thượng hoảng hốt lập tức gọi Thái y. Lại bắt được hỉ mạch. Thánh thượng đùa rằng ông trời ban con cho người tuổi xế chiều.
Vân quý phi tới thăm ta, nhân tiện nhờ một chuyện: nàng để ý đến một công tử, muốn ta nhắc giúp với Thánh thượng, định chọn làm phò mã cho công chúa.
"Điện hạ còn nhỏ, tỷ sốt ruột gì chứ?"
"Nam tử tốt người ta tranh giành dữ lắm, chọn trễ rồi bị cướp thì sao?" Vân quý phi mỉm cười, "Ta không như muội, có Thánh thượng bên cạnh, giờ chỉ mong con gái mau thành thân, để ta còn sớm bế cháu."
Ta nghĩ cũng hợp lý. Tối đó ta thực sự nói giúp nàng, Thánh thượng đáp rằng sẽ lưu tâm. Vài ngày sau, Vân quý phi cười rạng rỡ mang lễ đến cảm tạ, nói con rể đã định, còn rủ ta cùng lén đi xem mặt. Tiểu công tử kia mới mười bốn tuổi, dung mạo thanh tú, tuấn tú, nghe bảo học thức cũng tốt, vừa nhìn đã thấy ưa thích.
"Triều ta không cấm phò mã làm quan, vậy là phúc khí nhà người ta rồi."
Vân quý phi giờ chỉ mong con gái lớn thật nhanh, rồi sinh cho nàng một đám cháu ngoại.
"Tỷ nhàn vậy, giúp ta nuôi con đi." Ta vừa vuốt bụng vừa cười nói.
"Muội cũng giỏi thật đấy." Vân quý phi trêu, "Muội mà sinh thêm vài đứa con trai nữa, người bên Khôn Ninh cung kia e là sẽ không ngồi yên đâu!"
Năm thứ hai sau khi Thái tử thành thân với Từ Lâm Lang mà chưa có con, hoàng hậu đã đưa vào phủ hai trắc phi, hai năm sau lại thêm hai người thiếp. Giờ phủ Thái tử có năm nữ nhân, vậy mà vẫn chưa có động tĩnh gì. Ai ai cũng nghi ngờ Thái tử có vấn đề.
"Nhìn cái người gầy như thế kia… chắc là không được thật rồi." Vân quý phi nháy mắt trêu chọc ta. Nàng dám đùa mà ta không dám cười, chỉ biết nín nhịn. Bộ dạng ta như vậy lại càng chọc nàng, khiến nàng cười không dứt.
16.
Năm Thành Đức thứ hai mươi hai, ta sinh một tiểu công chúa, lần này Thánh thượng không để ta đặt tên, mà tự mình đặt là Hoài Gia. Lúc Hoài Gia tập đi, đúng dịp xuân về hoa nở. Con bé rất thích hoa, mỗi sáng vừa sáng sớm đã líu ríu đòi đến ngự hoa viên. Ta và Nguyên Thanh nắm tay con bé, đi đi lại lại trên con đường nhỏ giúp nó học bước.
"Ôi chao, cái lưng già của ta sắp gãy đến nơi rồi." Nguyên Thanh ôm lấy Hoài Gia, ngồi phịch xuống đệm cỏ, không chịu đứng dậy. "Nhị công chúa, người thương xót lão nô chút đi nào."
Ta nhéo nàng một cái, "Không được tự xưng là nô tỳ trước mặt con bé, tỷ là di mẫu cơ mà."
Vài năm trước ta từng khuyên Nguyên Thanh xuất cung, tìm người tử tế mà gả. Nàng sống chết không chịu. "Ở với nam nhân thì được gì, nấu cơm giặt đồ nuôi con cho người ta, chi bằng ta nấu cơm giặt đồ nuôi con cho muội còn hơn."
Ta thật sự cạn lời. "Ta chẳng còn người thân nào, cứ bám lấy muội thôi. Sau này nếu ta đi trước, muội nhận cho ta một nghĩa tử, mua một miếng đất chôn cất là được rồi."
Ta không cản nổi nàng, đành để mặc nàng. Nàng vui là được.
"Nguyên Ương."
Bỗng có người gọi tên ta từ phía sau, ta hơi khựng lại, quay đầu thì thấy Phó Hằng đang đứng giữa rặng hoa. Hắn gầy rộc, vàng vọt. Nghe nói là mắc bệnh, cụ thể bệnh gì thì Hoàng hậu giấu kín, ta cũng không tiện dò hỏi.
"Thái tử." Ta bình thản chào một tiếng.
Hắn bước nhanh lại gần, dừng trước mặt ta, rồi cúi đầu nhìn Hoài Gia: "Nó thật giống nàng."
"Người ta cũng nói thế."
Hoài Gia tò mò nhìn người lạ mặt chưa từng gặp qua này. Lần này Phó Hằng không nói muốn bế con bé, chỉ ngượng ngùng nói: "Ta không khỏe lắm, đừng để lây bệnh cho nó."
Hắn nói xong liền đưa cho ta một miếng ngọc hình giọt nước. "Mấy năm trước khi dọn dẹp ở Đông cung, ta tìm thấy chiếc hộp nhỏ nàng để lại lúc rời đi. Những thứ đó, nàng còn muốn không?"
"Ta cố tình bỏ lại. Không cần nữa."