Nghiêm công công nói: "Thánh thượng, nương nương, Thái tử điện hạ… không xong rồi."
Thánh thượng giật mình ngồi dậy. Tiểu Thái công công dập đầu như giã trống, "Quý phi nương nương, xin người… xin người làm cho điện hạ mấy viên sen, điện hạ nói… nói ngài ấy đói…"
Nguyên Ương nhìn sang Thánh thượng. Thánh thượng khẽ gật đầu. Đã nhiều năm nàng không vào bếp, nhưng cách làm viên sen vẫn chưa từng quên. Chín năm đó nàng làm không biết bao nhiêu lần, vì Phó Hằng thích ăn.
"Nguyên Ương." Tiểu Thái công công quỳ cạnh bếp, dập đầu thật mạnh, "năm xưa là nô tài sai rồi, không nên nói những lời ấy."
Nguyên Ương đỡ hắn dậy: "Chuyện đã qua cả rồi, còn nói lại làm gì. Giờ quan trọng nhất là sức khỏe của Thái tử."
Tiểu Thái công công lau nước mắt, ôm lấy viên sen trở về phủ Thái tử. Hoàng hậu và Từ Lâm Lang đều ở đó.
"Điện hạ, viên sen Nguyên Ương làm mang đến rồi."
Phó Hằng như ánh sáng cuối cùng trước khi lụi tắt, chống người ngồi dậy: "Mau đưa cho Cô."
Hắn vươn tay ra, nhưng đột nhiên một cánh tay khác vung lên, đánh đổ bát, viên sen lăn lông lốc khắp nền nhà.
"Nàng ta hại ngươi cả đời, đến lúc này rồi ngươi vẫn còn nhớ đến nàng ta. Ngươi nhớ nàng ta, vậy ta là cái gì!"
Phó Hằng đẩy nàng ta ra, rơi khỏi giường, bất chấp bụi đất, nhặt lấy một viên sen nhét vào miệng. Hắn vừa nhai, vừa nằm xuống đất, như thể quay lại năm chín tuổi, Nguyên Ương bưng bát, ngồi xổm trước mặt hắn:
"Điện hạ ngoan, ăn thêm một miếng nữa thôi, tối nay nô tỳ đọc sách thêm một canh giờ cho người."
"Nguyên Ương… vì sao nàng không cho ta lấy một cơ hội nào…" Phó Hằng lẩm bẩm, lẩm bẩm rồi từ từ nhắm mắt lại…
Từ Lâm Lang hoảng loạn kéo lấy áo hắn, gào tên hắn, Hoàng hậu đẩy nàng ta ra, tát cho một cái: "Nếu Thái tử mà mất, ngươi cũng đừng mong sống tiếp!"
Phủ Thái tử loạn cả lên, nhưng cuối cùng cũng không thể cứu được Thái tử.
19.
Sau khi Phó Hằng qua đời, bệ hạ dường như già đi mấy chục tuổi trong chớp mắt. Ban đêm người thường mất ngủ, ta liền nghĩ đủ cách để cùng người đi dạo, dỗ dành người cùng ta đá cầu.
"Ngày xưa người cũng dỗ thiếp thân như vậy, muốn thiếp thân vận động một chút, dỗ ngọt mãi mới chịu đá cầu cùng người."
Bệ hạ ngẩn ngơ nhìn ta, không nói một lời. Ta hoảng hốt mà bật khóc, ôm lấy người, dỗ dành người…
Từ hôm đó, ta lại bắt đầu xuống bếp, nhớ kỹ sở thích của người, làm đủ món ngon tinh tế. Cũng là dỗ dành, nâng niu.
"Thì ra năm đó nó cũng có cảm giác thế này." Bệ hạ đón lấy thìa cơm ta đưa, ăn một miếng.
Ta không hiểu: "Là cảm giác gì ạ?"
"Trong đôi mắt đen nhánh ấy, chỉ có trẫm, không có gì khác." Người ghé sát, chăm chú nhìn vào mắt ta, "Tựa như, trẫm là tất cả của nàng."
Ta nghiêm túc gật đầu. "Quả thực, thánh thượng chính là tất cả của thiếp thân."
Người ăn thêm một miếng cơm nữa, rất vui vẻ: "Vậy thì trẫm sẽ sống thêm mấy năm nữa, bầu bạn cùng nàng."
"Người còn trẻ, đừng nói chi đến chuyện sinh tử."
Người xoa đầu ta, nói một tiếng "được". Cuối đông năm ấy, hoàng hậu cũng qua đời. Năm ngoái nàng từng muốn gặp ta, nhưng thánh thượng không cho ta đi, người một mình đến Khôn Ninh cung.
Nghe Nguyên Thanh kể, hoàng hậu trong Khôn Ninh cung đã đổ đầy dầu thầu trong cung, may mà ta không đến, bằng không nếu nàng thấy ta, nhất định sẽ phóng hỏa. Nghĩ lại mà ta còn kinh hãi.
Thánh thượng bắt đầu nhìn chữ không còn rõ, việc phê duyệt tấu chương đều giao cho ta. Người bảo ta càng làm càng thuần thục, dặn ta sau này phải giúp đỡ Niệm ca nhi nhiều hơn.