1.
Ta sinh ra trong một gia tộc vọng tộc đất Giang Nam, tiếng tăm lẫy lừng khắp vùng.Chỉ tiếc... từ nhỏ trí tuệ đã không được vẹn toàn, bị xem là một đứa trẻ ngốc nghếch.
Một hôm, thúc phụ – người giữ việc trong tộc – cầm một xâu hồ lô đường, nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt ta, ôn tồn hỏi:
“Dao Nhi, thúc phụ muốn nhờ con một việc, được không?”
Ta đón lấy hồ lô, đầu nghiêng nghiêng, mắt tròn xoe hỏi lại:
“Nhờ việc gì vậy ạ?”
Thúc phụ đáp, giọng mang theo mấy phần u sầu:
“Bên ngoài đang loạn lạc, chiến sự liên miên, người chết rất nhiều. Thúc muốn gả con cho một người... hắn là đại tướng trấn giữ phương Bắc, có thể bảo vệ được thành Dương Châu.”
Ta chớp chớp mắt, ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi ngây ngô:
“Vậy... nếu con chịu gả cho hắn, có được xem là người hùng không?”
Thúc phụ nghẹn lời, chỉ gật đầu thật khẽ.
Ta đưa tay lau đi giọt nước bên mắt ông, cười ngây thơ như nắng sớm:
“Thúc đừng khóc, Dao Nhi đồng ý gả. Dao Nhi muốn làm người hùng.”
Ngày lên kiệu gả về phương Bắc, đệ đệ mười tuổi dúi vào tay ta toàn bộ tiền tiêu vặt và kẹo ngọt nó dành dụm bấy lâu.
Thằng bé khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem:
“Tỷ tỷ đừng sợ... chờ đệ lớn, đệ sẽ tới đón tỷ về nhà.”
Ta cúi xuống, nhẹ nhàng cất túi kẹo vào hầu bao, rồi dùng ống tay áo lau đi gương mặt khóc nhòe của nó:
“Đệ đừng khóc, tỷ là người lớn rồi, không sợ gì đâu! Đệ xem, tỷ có khóc đâu nè!”
Nhưng vừa nói, sống mũi ta đã cay cay, giọng cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Sợ đệ đệ lo lắng, ta ngửa đầu cố cười, mà nụ cười ấy còn khó coi hơn là khóc. Đôi mắt cũng đã đỏ hoe tự lúc nào.
Thằng bé nắm chặt tay ta, cứ như một tiểu đại nhân, dặn dò từng câu từng chữ, không biết đã nói bao nhiêu lần.
“Tỷ tỷ à, nếu sau này nhớ nhà, thì ăn một viên kẹo nhé. Ăn kẹo rồi, trong lòng sẽ không còn khổ nữa.”
...
“Nếu có ai bắt nạt tỷ, tỷ cứ ghi hết vào sổ nhỏ, chờ đệ lớn rồi sẽ thay tỷ báo thù từng người một.”
...
Tiếc là, nó nói rất nhiều, mà ta chỉ mãi gật đầu, cuối cùng cũng chỉ nhớ được hai câu ấy.
Tiểu đệ thở dài đầy bất lực:
“Nhớ hết rồi chứ?”
Ta nghiêm túc gật đầu:
“Nhớ hết rồi!”
Từ Dương Châu đến Thương Châu, đường xa vời vợi.
Nghe thúc phụ bảo, theo lời Trường Bách bá bá bên cạnh, thì phải đi hết mười vạn tám ngàn dặm mới tới.
Dọc đường, ta luôn nằm bò lên cửa sổ xe, đôi mắt không rời cảnh vật bên ngoài.
Chỉ sợ lỡ quên mất đường về nhà.
Nhìn mãi nhìn mãi, mắt ta cũng mỏi nhừ, hoa lên.
Ta đếm từng đốt ngón tay, cố tính xem rốt cuộc mười vạn tám ngàn dặm là bao xa…
Đếm mãi không rõ, chỉ thấy càng nghĩ càng rối, cuối cùng chỉ biết thở dài, ánh mắt ảm đạm.
Trường Bách bá bá nhìn thấy, bèn cười hiền hỏi:
“Tiểu nữ quân, đang nhớ nhà đấy à?”
Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu, cái miệng nhỏ chu lên, vẻ mặt tủi thân nhìn ông:
“Đường xa quá, hình như… ta chẳng nhớ nổi nữa rồi…”
Trường Bách bá bá bật cười, giọng trầm ấm như gió xuân:
“Không sao cả, lão nô nhớ được, tiểu nữ quân cứ yên tâm.”
Nghe ông nói vậy, mắt ta liền sáng lên, mọi cảm giác mất mát ban nãy cũng tan biến như mây khói.
Phải rồi mà!
Trường Bách bá bá là mưu sĩ đắc lực nhất bên cạnh thúc phụ, chắc chắn là người thông minh nhất, nhất định có thể nhớ được đường về.
2.
Xe ngựa chòng chành lắc lư suốt mấy ngày trời, cuối cùng cũng đến được Thương Châu.
Vừa thấy tường thành cao ngất vút phía xa, ta đã mừng rỡ nhảy xuống xe, hai mắt sáng bừng:
“Oa!”
Ngửa đầu nhìn lên, chợt thấy có một người đứng thẳng trên tường thành, từ xa xa dõi mắt nhìn về phía ta.
Ta nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt tò mò không dứt.
Ngắm mãi ngắm mãi… đến lúc hắn bước đến trước mặt rồi, ta đâm ra hồi hộp, tay áo cũng lén siết chặt.
“Ngươi… ngươi là phu quân của ta sao?”