3.
Lúc chạng vạng, ta ôm bát cơm, ăn từng muỗng nhỏ một cách lơ đãng.
Sở tỷ tỷ thấy ta hết ngó trái rồi lại nhìn ra ngoài cửa, liền bật cười, vươn tay điểm nhẹ lên chóp mũi ta, cười như ánh xuân đầu cành.
Nàng nói, Vệ Thụ đang ở nha môn xử lý công vụ. Đại quân vừa thắng trận hồi triều, nhiều chuyện còn dang dở nên không thể tự mình tới đón ta.
Nghe vậy, ta hiểu.
Dù sao thúc phụ lúc bận rộn, cũng thường không trở về phủ.
Sau bữa tối, ta liền ngồi ở bậc thềm trước cửa phòng, kiên nhẫn đợi người bên phòng đối diện quay về.
Đợi mãi… đợi mãi… đầu ta gật gù như gà con mổ thóc.
Bỗng nhiên, có một bàn tay rộng lớn khẽ nâng lấy cằm ta.
Ta mơ màng mở mắt ra.
Lần theo cánh tay kia ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một khuôn mặt tuấn tú hiện ra trước mắt.
Ánh trăng len qua rèm cửa, hòa cùng ánh nến nhàn nhạt trong phòng, chiếu lên sống mũi cao thẳng của chàng, khiến cả người như bước ra từ tranh vẽ.
Ta nhìn đến ngẩn người.
Chàng cụp mắt, giọng trầm thấp vang lên:
“Ta rất dễ nhìn sao?”
Ta gật đầu thật khẽ.
“Ừm… dễ nhìn.”
Nói xong mới kịp phản ứng, mặt ta đỏ bừng.
Lúng túng chớp mắt mấy cái, ta lí nhí nói:
“Ta gọi là Dao Nhi.”
Khóe môi chàng khẽ nhếch lên, giọng đáp nhẹ như gió:
“Ừ, ta là Vệ Thụ.”
Nói rồi, chàng thu tay lại, xoay người đi vào phòng bên kia.
Thì ra… đó chính là phu quân của ta.
Nghĩ đến đây, ta gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng vừa ý.
Quả nhiên tiểu ca kia không gạt ta.Lần sau gặp lại, nhất định phải chia cho huynh ấy một viên kẹo.
Ta nâng váy, lon ton theo sau Vệ Thụ.
Đến cửa phòng chàng, ta bỗng dừng chân.
Dù sao đó cũng là phòng người khác, không thể tùy tiện bước vào.
Vệ Thụ quay lại, thấy ta đứng yên nơi ngưỡng cửa, liền liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt, rồi mở miệng bảo:
“Có thể vào.”
Nghe vậy, ta lập tức rạng rỡ, hí hửng bước vào phòng.
Ngọt ngào gọi một tiếng:
“Phu quân.”
Chàng thoáng sửng sốt.
Môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ đáp khẽ một tiếng:
“Ừm.”
…
Hôm sau, ta hớn hở kể cho Sở tỷ tỷ nghe chuyện tối qua gặp Vệ Thụ.
Sở tỷ tỷ nghe xong bật cười, lấy tay che môi, dáng vẻ vừa bất ngờ vừa sủng nịch.
Nàng nhẹ chọc ngón tay vào trán ta, cười nói:
“Đồ ngốc, nào có ai chưa thành thân đã gọi người ta là phu quân đâu.”
Ta chợt hiểu ra, nhưng lại thoáng buồn bực:
“Vậy… phải gọi là gì bây giờ?”
Sở tỷ tỷ ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Thôi thì cứ gọi là phu quân đi, vì ngày mai cũng thành thân rồi.”
Ta nghe vậy liền quay đầu nhìn khắp sân, đỏ rực một màu hỉ phục, tơ lụa giăng giăng, câu đối đỏ thắm dán đầy.
Phải rồi, ngày mai là thành thân.
4.
Hôm sau, trời còn chưa kịp sáng, ta đã bị Sở tỷ tỷ cùng ma ma kéo dậy.
Trang điểm, búi tóc, thay hỉ phục.
Chiếc phượng quan trên đầu nặng đến mức tưởng như có thể khiến cổ ta gãy mất.
Ta làm mặt tội, đáng thương ngước nhìn Sở tỷ tỷ, lặng lẽ làm nũng.
Thế nhưng Sở tỷ tỷ nói, đây là đại sự cả đời của nữ tử, phải trang trọng một chút mới được.
Khó khăn lắm mới hoàn tất nghi lễ bái đường. Vừa về tới tân phòng, ta liền muốn tháo phượng quan ra cho nhẹ đầu.
Nào ngờ vừa mới giơ tay, đã bị ma ma mắt nhanh tay lẹ giữ lại.
Ta đành ngồi yên, ngoan ngoãn chờ Vệ Thụ trở về.
Thế nhưng chờ mãi, chờ mãi, ngay cả ma ma cũng bị ta hỏi đến phát phiền, vậy mà người kia vẫn chưa quay lại.
Ta đang than thở buồn bực thì cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra.
Tiếng bước chân vững vàng, trầm ổn chậm rãi tiến lại gần.
Một bàn tay thon dài, trắng trẻo, vươn ra tiếp lấy như ý trượng, rồi thong thả vén lớp hỉ khăn đỏ thắm trên đầu ta.
Ta ngẩng lên nhìn người trước mắt, ánh mắt lập tức cong cong, nụ cười rạng rỡ như hoa xuân đầu cành.
Phu quân… cuối cùng cũng đã về rồi.
Vệ Thụ không nói gì, chỉ yên lặng nhìn ta.
Ta nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt chàng, bắt chước dáng vẻ hôm nọ của chàng, nở nụ cười, hỏi một câu:
“Ta rất dễ nhìn sao?”
Chàng khẽ bật cười, vươn tay như muốn xoa đầu ta, nhưng mái tóc đã được vấn cao, phượng quan che kín, không có chỗ nào để đặt tay.
Đành dùng hai ngón tay, nhẹ nhàng búng lên trán ta một cái.
“Học ta à?”
Ta ngẩng đầu, có phần không chắc chắn, đưa tay sờ sờ mặt mình.
“Không dễ nhìn sao?”
Vệ Thụ mỉm cười, hơi cúi người xuống, một tay chống lên đầu gối, tầm mắt ngang bằng với ta.
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta bị ánh mắt chàng nhìn đến mức lòng có chút rối loạn.
Bèn mím môi, chu môi nhỏ, khẽ quay mặt sang một bên.
Ta lẩm bẩm, cố ý nhấn mạnh:
“Sở tỷ tỷ và Nghiễn Chi đều nói hôm nay ta rất xinh đẹp.”
“Ừ, rất xinh đẹp.”
Nghe được câu ấy, khóe môi ta liền cong lên, không kiềm được mà mỉm cười rạng rỡ.
Ta vươn tay, vòng qua cổ chàng.
Ngẩng người lên, đặt một nụ hôn thật kêu lên má chàng.
“Phu quân, chàng thật tốt.”
Chàng bị ta hôn đến sững sờ, hồi lâu mới phản ứng lại, cười khẽ như tức mà không giận.
“Chỉ thế thôi là tốt rồi à?”
Ta gật đầu quả quyết.
“Ừm, ai khen ta… đều là người tốt.”
Chàng chăm chú nhìn ta, đôi mắt đen nhánh hơi trầm xuống, không nói gì suốt một lúc lâu.
Một lát sau, chàng lên tiếng, giọng có phần trầm thấp:
“…Nếu người khác cũng khen nàng, nàng cũng sẽ hôn người ta sao?”
Ta ngẫm nghĩ, rồi lại gật đầu.
Sáng nay Nghiễn Chi khen ta xinh đẹp, ta cũng đã hôn một cái lên má đệ ấy. Nghiễn Chi ôm má, còn vui vẻ suốt buổi sáng vì dấu son kia.
Nhưng… Vệ Thụ hình như không vui cho lắm.
Vẻ mặt chàng sa sầm, giọng nói cũng mang theo mấy phần lạnh lẽo:
“Từ nay về sau, không được tùy tiện hôn người khác.”
Ta mếu máo “ồ” một tiếng, gục đầu, tỏ vẻ hối lỗi.
5.
Lúc ma ma dắt ta đi rửa mặt chải đầu, ta cứ thở dài mãi không thôi.
Ma ma bật cười, nghiêng đầu nhìn ta:
“Tiểu nữ quân là đang không vui sao?”
Ta mím môi, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Phu quân chán ghét ta rồi phải không?”