01
Chúng nhân xôn xao.
Lục Vân nghiến răng ken két: “Hạ Lan Từ, ngươi đường đường là nữ nhi của Thái phó, lại không biết liêm sỉ đến vậy, đường đường trước thềm mà đổi phu, thật trái đạo luân thường!”
Ta cười khẽ một tiếng: “Thông nghĩa có dạy, phu không chính, thê được cải giá. Huống hồ, ta và ngươi chưa hề bái đường, chưa thể gọi là phu thê. Hôm nay mượn tạm Lục phủ một phen, để ta và tân lang của ta cùng bái thiên địa, chung bước động phòng.”
“Ngươi, ngươi, ngươi…” Lục Vân giận đến run rẩy, giơ tay chỉ ta.
Ta giật lấy dải lụa đỏ tượng trưng cho tân lang từ người hắn, buộc vào thắt lưng vị nam tử tuấn mỹ kia, sau khi đối bái, ta nắm tay chàng bước vào động phòng.
Chúng nhân chỉ trỏ nghị luận, ánh mắt đầy chê bai và khinh thường.
Chỉ có bạch nguyệt quang của Lục Vân – Liễu Như Miên – đang trốn phía sau đám người, nở nụ cười mãn nguyện.
Vào tới động phòng, ta đứng bên cửa nghe ngóng tình hình bên ngoài, định đợi khách khứa tản hết rồi dắt theo sính lễ hồi phủ.
Nam tử kia lại ngồi bên giường, tự mình cởi bỏ y sam.
Đợi ta quay lại, đập vào mắt là từng mảng da thịt trắng như ngọc, đường nét cơ bắp rõ ràng, gợi cảm mê người.
Từ eo bụng kéo dài xuống dưới…
Gò má nóng bừng, lòng ta rối như tơ vò.
Chàng bật cười: “Nhìn đủ chưa?”
Ta vội nghiêng đầu sang bên, hất tóc chỉnh váy, cứng giọng hỏi: “Công tử làm gì vậy?”
“Động phòng thôi.” Đôi mắt sâu thẳm nhìn ta không chớp, giọng nói vô cùng vô tội.
Ta ho nhẹ một tiếng, trịnh trọng nói: “Đa tạ công tử hôm nay ra tay giúp đỡ, ngày khác ta nhất định sẽ tới cửa cảm tạ. Đợi bên ngoài tản hết, công tử có thể rời đi.”
Chàng bỗng đứng dậy, bước tới trước mặt ta, kéo tay ta đặt lên lồng ngực rắn chắc, giọng trầm thấp như mê hoặc: “Trước mặt bao nhiêu người bái đường, Hạ cô nương phải chịu trách nhiệm với ta chứ.”
Ta nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng đè nén cám dỗ của mỹ sắc, đẩy mạnh chàng ra, nghiêm giọng nói: “Ta không biết công tử tên họ là gì, thân thế ra sao, sao có thể chịu trách nhiệm?”
“Huống hồ…” Ta quay đầu, len lén liếc những cơ bụng mê người kia, lại nói, “Huống hồ, nào có ai mới vào phòng đã cởi sạch như công tử đâu.”
Chàng khẽ gật đầu, đi tới giường, nhanh chóng mặc lại y phục. Đợi chàng chỉnh tề xong, ta mới dám ngẩng đầu nhìn kỹ.
Một thân trường bào xanh nhạt, ngọc quan buộc cao, dáng người tuấn tú như ngọc.
Khó trách giữa đám đông ta liếc một cái liền nhìn trúng, thực sự tuấn mỹ bất phàm.
Chàng chắp tay nói: “Tại hạ Phó Ngọc Hành, tân khoa trạng nguyên, chưa từng cưới vợ, từng là đồng môn với Lục Vân, hiện đang làm việc tại Hàn Lâm viện.”
Chàng vừa nói, ta vừa âm thầm cân nhắc.
Tân khoa trạng nguyên?
Còn tài hơn cả Lục Vân – hắn ta chỉ là thám hoa lang.
Lại còn ở Hàn Lâm viện?
Là công việc tốt, về sau không chừng quan chức còn cao hơn cả phụ thân ta.
Thế là ta vỗ vỗ vai chàng, nói: “Phó đại nhân yên tâm, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm với chàng.”
02
Ta dẫn Phó Ngọc Hành trở về Hạ phủ.
Vừa vặn gặp Lục Vân, hắn hẳn là đến tìm phụ thân, muốn cáo trạng chuyện hôm nay.
Không chừng còn bôi đen thêm vài phần.
Ánh mắt hắn nhìn ta tràn đầy chán ghét, lạnh lùng nói: “Hạ Lan Từ, hôm nay nàng thật là vô pháp vô thiên. Ta đã nói rõ với nhạc phụ, nếu nàng xin lỗi ngay lúc này, ta sẽ nể mặt nhạc phụ mà tha thứ.”
“Dựa vào đâu mà ta phải chờ ngươi tha thứ? Ngươi ỷ thế ức hiếp, tự ý hủy hôn, kẻ nên xin lỗi là ngươi.”
Biểu cảm của Lục Vân cứng lại, một lúc sau mới nói: “Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Thê tử nên thấu hiểu bao dung, nếu không, mang tiếng hống ghen càn rỡ, đối với nàng, đối với Hạ gia đều bất lợi.”
Ta nheo mắt lại, ánh nhìn sắc như dao.
“Ngươi quên rồi sao? Mẫu thân ta gắng gượng thân thể yếu nhược, khổ cực bán đậu phụ nuôi sống mẹ con ta, còn mua cho ngươi bút mực tốt nhất. Ngươi từng nói sau khi đỗ đạt sẽ cưới ta, một đời một kiếp, một người duy nhất.
“Nay mẹ ta đã mất, ngươi lại ngang nhiên nuốt lời. Nếu ta dễ dàng tha thứ, chẳng phải đã phụ lòng người dưới suối vàng?
“Nếu không phải gắng sức nuôi ngươi đi thi, bà ấy nào đến nỗi kiệt sức mà mất?”
Hôn ước giữa ta và Lục Vân vốn được định từ nhỏ.
Mẹ ta vốn là thiếp, bị đại phu nhân ghét bỏ, nhân lúc cha ta vắng nhà liền đuổi ra biệt viện.
Rời phủ mới biết mình đã mang thai.
Mẹ ta nương nhờ vào nghề bán đậu phụ để nuôi ta khôn lớn.
Nhà Lục Vân là hàng xóm của ta, khi sinh ta, may nhờ mẫu thân hắn giúp đỡ mới được bình an hạ sinh.
Cha mẹ hắn lần lượt bệnh mất, Lục Vân nghèo túng, cần mẫn đèn sách.
Mẹ ta thương hắn khổ cực, ngày ngày đưa cơm cho hắn.