04
Ta vừa định lên tiếng phản đối, tổ mẫu đã chống gậy bước vào.
“Còn chưa đủ náo nhiệt sao? Một ngày vui mừng thế này, nhất định phải thấy máu mới hả dạ chắc?”
Phụ thân vội vàng đỡ tổ mẫu ngồi xuống.
“Mẫu thân, là con dạy con không nghiêm, khiến người lo lắng.”
Tổ mẫu liếc ông một cái: “Lan Từ được đón về nhà đã mười sáu tuổi, ngươi đã từng dạy nó điều gì chưa? Con gái Thái phó mà gả cho kẻ xuất thân hàn môn như Lục Vân vốn là gả thấp. Tên họ Lục ấy rõ ràng xem thường Lan Từ không chỗ dựa, chẳng coi Hạ phủ ra gì. Còn chưa vào cửa đã ép nàng ký nhận thiếp thư, tuyệt chẳng phải kẻ quân tử.
“Các ngươi là cha mẹ ruột của Lan Từ, chẳng những không bảo vệ con gái, giờ còn muốn đánh, muốn đuổi nàng đi. Hạ gia ta là danh môn thư hương, thế gia thanh lưu, từ bao giờ lại đối đãi với cốt nhục ruột thịt như kẻ thù vậy?”
Tổ mẫu thở hổn hển, nhìn sang kế mẫu.
Kế mẫu cứng họng không dám lên tiếng.
Phụ thân cung kính nói: “Vậy ý của mẫu thân là…”
“Ta thấy trạng nguyên lang này còn đáng tin hơn Lục Vân nhiều. Người đâu, mang hết sính lễ của Lan Từ về đây, đến đôi đũa cũng không được sót lại!
“Nếu đã bái đường rồi… Lan Từ, tổ mẫu hỏi con, con có tự nguyện chăng?”
“Con là tự nguyện.”
“Tốt lắm. Chuyện đã thế này, cũng chẳng cần phô trương nữa, để cha mẹ Phó lang sau này tới cửa bàn bạc…”
“Khởi bẩm tổ mẫu, song thân tiểu tế đã mất.”
Ánh mắt nghiêm nghị của tổ mẫu khẽ lay động.
“Vậy thì càng không cần hình thức rườm rà. Nếu hai con thật lòng yêu thương, hôm nay ta làm chủ, gả Lan Từ cho con.”
Phó Ngọc Hành nghiêm cẩn dập đầu cảm tạ tổ mẫu, lại hướng phụ thân ta mà dập đầu.
“Đa tạ tổ mẫu, đa tạ nhạc phụ.”
Chàng đứng dậy, nắm lấy tay ta, tim ta không khỏi loạn nhịp.
Ta nhìn về phía tổ mẫu, bà vẫy tay: “Lan Từ, theo phu quân con về đi, để ta tiễn hai đứa.”
Ta bước tới, đỡ lấy bà.
Bà thấp giọng dặn ta: “Tổ mẫu tuổi già sức yếu, chẳng thể che chở con được lâu. Nếu con cứ ở lại Hạ phủ, không biết mụ kế mẫu kia còn giở trò gì. Tổ mẫu thấy Phó lang này lời nói cử chỉ đều ổn thỏa, gạo đã nấu thành cơm, con hãy sống yên ổn cùng chàng đi.”
“Con hiểu rồi.”
Vậy là, ta trở thành thê tử của Phó Ngọc Hành.
05
Chân ta vừa bước vào Phó phủ, tổ mẫu đã sai người mang thêm một đợt sính lễ lớn đưa tới.
Bà vú già bên cạnh nói với ta: “Lão phu nhân nói, nữ tử có thể không có sủng ái của phu quân, nhưng nhất định không thể thiếu bạc phòng thân. Những thứ này đều là của hồi môn riêng lão phu nhân dành cho tiểu thư.”
Sống mũi ta cay xè, nghèn nghẹn: “Mẫu mụ giúp ta tạ tổ mẫu.”
Tám mươi gánh sính lễ chật kín tiểu viện Phó gia.
Ta vất vả dọn dẹp từng kiện một, thì tỳ nữ hồi môn – Xuân Đào – đến truyền lời, bảo Phó Ngọc Hành đang đợi trong phòng, muốn nói chuyện với ta.
Ban đầu ta vốn chẳng định thật sự làm vợ chồng, chỉ định chờ sóng yên biển lặng rồi tìm đường khác.
Nào ngờ Xuân Đào chẳng biết nghĩ gì, lại đem toàn bộ đồ đạc của ta sắp vào phòng ngủ của Phó Ngọc Hành.
Lúc ta đẩy cửa bước vào, Phó Ngọc Hành đang đứng bên giường, tựa như vừa tắm xong, ánh mắt long lanh nhìn ta, nội y chưa kịp cài hết, một mảng ngực rộng mở, tựa hồ cố tình lấy sắc dụ người.
Mặt ta nóng rần, suýt chút đã xoay người bỏ chạy, thầm nghĩ Xuân Đào thật là truyền lời lộn xộn!
Ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay to lớn của Phó Ngọc Hành đã nắm chặt lấy cổ tay ta.
“Phu nhân muốn đi đâu vậy?”
Hơi nóng lan từ má ta thẳng xuống tận mang tai...
Ta vẫn chưa quen với cách xưng hô ấy của chàng, luống cuống nói: “Ta… ta không quấy rầy công tử nghỉ ngơi nữa.”
Phó Ngọc Hành khẽ bật cười: “Phu nhân sao có thể gọi là quấy rầy? Phu nhân bận rộn cả ngày đã mỏi mệt, ta đã sai Xuân Đào chuẩn bị nước nóng trong tịnh thất rồi, phu nhân đi tắm sớm, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Lời vừa dứt, chàng cúi đầu khẽ hôn lên mu bàn tay ta.
Cảm giác ngưa ngứa nhẹ nhàng, tựa như gợn sóng lướt qua tim.
Rõ ràng chỉ mới gặp nhau chưa bao lâu, vì sao Phó Ngọc Hành lại nhập vai nhanh đến thế?
06
Sau khi tắm xong, ta do dự bước vào phòng ngủ.
Phó Ngọc Hành đã nằm xuống.
Ta rón rén chui vào trong giường, vừa đắp chăn đã nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Chàng nhắm nghiền hai mắt, dung nhan tinh xảo, sắc thái yên tĩnh như một bức họa tĩnh vật. Hơi thở vững vàng mà đều đặn.
Ta cũng dần buông lỏng, sắp chìm vào giấc ngủ, thì cánh tay chàng vòng qua.
Đôi mắt đen như mực mở ra, nhìn ta, mỉm cười: “Phu nhân, định ngủ rồi sao?”
Tai ta lại nóng bừng lên, không dám đối diện, ánh mắt lạc sang chỗ khác, cổ họng gợi cảm, xương quai xanh rõ ràng, đường cong cơ bắp lờ mờ nơi cổ áo lỏng…
Không hiểu sao, một cơn ngượng ngùng dâng lên tận cổ.
Ta nuốt nước bọt: “Không ngủ thì làm gì?”
Chàng xoay người, ánh nến phản chiếu lên nửa bên mặt bị phụ thân ta đánh đỏ hồng.
Trong mắt Phó Ngọc Hành, ánh sáng tựa vì sao vỡ vụn.
Chàng nắm tay ta, đặt lên gò má ấy.
“Phu nhân không đau lòng sao? Nàng đã nói, sẽ chịu trách nhiệm với ta.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, chàng đã nghiêng người phủ xuống, xiêm y cởi ra hoàn toàn.
Ánh mắt chàng như vực sâu không đáy, tối đến mức như muốn nuốt chửng lấy người.
Lồng ngực nóng rực ép sát khiến ta toàn thân run rẩy.
Chàng thì thầm bên tai ta, dịu dàng như mê hoặc: “Phu nhân, động phòng chứ?”
Cổ họng ta nghẹn lại, tay đặt lên ngực chàng.