12
Việc buôn bán tại cửa hàng vẫn không khởi sắc.
Niệm Thu mới điều chế ra mấy loại phấn son mới, ta nghĩ ra một biện pháp: cho vào những chiếc hộp gấm nhỏ, biếu khách dùng thử miễn phí.
Chỉ trong thời gian ngắn, tiệm bắt đầu tấp nập hẳn lên.
Tâm tình ta phơi phới, đích thân đến chợ chọn một con gà, định nấu món gà kho xì dầu cho Phó Ngọc Hành.
Nào ngờ vừa về đến phủ, đã thấy cảnh tượng hỗn loạn.
Quan binh vây kín Phó phủ, giăng chặn mọi lối ra vào.
“Xảy ra chuyện gì? Phó Ngọc Hành đâu rồi?”
Vị quan đầu lĩnh đáp: “Phó đại nhân bị cáo buộc trộm sách quý trong thư khố Hàn Lâm viện đem bán để tư lợi. Nay đã bị áp giải vào Thiên Lao. Tại hạ phụng chỉ đến đây khám xét phủ, mong phu nhân không ngăn cản.”
“Không thể nào! Chàng tuyệt đối không làm chuyện đó!”
“Phó đại nhân có phạm tội hay không, tự chúng ta sẽ tra rõ ràng.”
“Một tiếng, đại nhân!” Một nha sai chỉ vào thư phòng.
Ta theo họ bước vào. Sau giá sách có một ô ngầm mở sẵn, bên trong cất giữ cả chồng sách quý, đóng bìa tinh xảo, nhìn qua đã biết giá trị không nhỏ.
Tựa như sấm sét giữa trời quang.
Vị quan kia nhìn ta, nói: “Chứng cứ rành rành. May thay Hoàng thượng khoan dung, không truy cứu đến người nhà. Phu nhân nên lo giữ mình.”
Chờ bọn họ rời đi, ta hít sâu một hơi, ép bản thân tỉnh táo.
Phó Ngọc Hành tuyệt không phải hạng người tham ô.
Nếu chàng thật sự tham tiền, đã chẳng sống trong tiểu viện đơn sơ thế này.
Chàng từng nhiều phen giúp ta.
Lần này, đến lượt ta giúp chàng rửa sạch tội oan.
13
Ta lập tức chạy tới nha môn, gõ trống kêu oan, muốn vào nhà lao gặp chàng.
Vừa khéo, lại đụng phải Lục Vân.
Lúc ta gõ trống, hắn đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn ta không nói một lời.
Trống gõ vài cái, tay ta đã rã rời.
Lục Vân mặt lạnh như sương: “Lan Từ, ta khuyên nàng nên quay đầu là bờ, sớm cùng Phó Ngọc Hành hòa ly. Gần đây Hàn Lâm viện liên tiếp mất cắp sách quý, Hoàng thượng đặc biệt coi trọng vụ này. Phó Ngọc Hành e là khó thoát tội chết.”
Ta bật cười lạnh, châm chọc: “Ngươi nghĩ ai cũng vô ơn bạc nghĩa như ngươi sao? Ngươi và phu quân ta cùng học tại Lục Nghệ hội quán, xem như đồng môn. Tội còn chưa định, ngươi đã vội bôi nhọ, úp phân vào đầu người khác rồi.
Cút đi, nếu không giúp được gì thì đừng đến đây làm ta thấy chướng mắt.”
Lục Vân thoáng cứng đờ, hồi lâu mới nặn ra được một câu:
“Phu quân? Phân? Hạ Lan Từ, ngươi xem ngươi nói ra những lời gì, chừng ấy năm rồi vẫn không tiến bộ chút nào, vẫn thô lậu vô học như xưa.”
Ta trừng mắt, thấp giọng quát: “Cút.”
Rồi lại giơ chùy trống lên, tiếp tục dồn sức gõ.
Không ai để ý đến ta.
Giờ phút này, chỉ còn một người có thể giúp ta.
Ta đành phải bước vào Hạ phủ.
Từ khi tổ mẫu ngã bệnh, kế mẫu năm lần bảy lượt cản ta thăm bệnh, ta đã lâu không quay lại nơi này.
Ta biết, có gõ cửa cũng chẳng ai mở.
Tính theo giờ phụ thân hạ triều, đợi kiệu vừa dừng lại, ta liền xông tới.
“Cha!”
Ông trông thấy ta, sắc mặt đầy chán ghét, lại liếc quanh bốn phía, khẽ quát: “Vào trong rồi nói.”
Phụ thân xưa nay sĩ diện, chắc chắn đã đoán được ta đến vì chuyện gì.
Chuyện xấu trong nhà không nên phô ra ngoài, ông nhất định sẽ cho ta vào.
Vừa vào nhà, chưa kịp lên tiếng, ông đã phủ đầu:
“Ta biết ngươi định cầu xin gì. Nay chi bằng sớm dứt khoát với Phó Ngọc Hành, miễn liên lụy đến Hạ phủ. Ta đã sắp đặt thỏa đáng, ngươi nhanh chóng hòa ly, trở về trang viện năm xưa ở quê, sau này không được bước chân vào kinh thành.”
Mỗi một câu đều nằm trong dự liệu, nhưng lòng ta vẫn đau nhói.
Ta quỳ phịch xuống trước mặt ông.