1.
Đêm cùng Tạ Kỳ Ngọc chung chăn, chỉ là một lúc ta nổi hứng nhất thời.
Có lẽ, đêm ấy, cả ta và hắn đều uống quá chén.
Ta vốn chỉ định làm mấy món ăn nhỏ, mời Tạ Kỳ Ngọc – kẻ đã lặn lội đến thăm ta – một bữa đơn giản.
Nào ngờ, một bữa tiếp đón ấy lại đưa hắn thẳng lên giường ta.
Đêm đó, ta uống vài ngụm rượu, lơ mơ nói:"A Thời, khi trở về hoàng cung, đừng quên ta."
Ta đưa tay gãi đầu, lắp bắp nói tiếp:"Nếu có dịp rảnh rang, rủ lòng thương mà để rơi ít bạc từ kẽ tay, cho ta mở quán nơi kinh thành…"
Vẫn nhớ ánh mắt sâu thẳm của Tạ Kỳ Ngọc khi ấy, tựa như đáy hồ lặng, không thể dò đoán.
"A Nguyệt, ta vĩnh viễn sẽ không quên nàng."
Ta trơ mắt nhìn hắn tiến lại gần, càng lúc càng gần, đến khi hơi thở cũng giao hòa.
Rượu giúp người thêm can đảm, ta bất giác vươn tay ôm lấy cổ hắn.
Rồi, chúng ta hôn nhau, cuồng nhiệt đến nỗi trời đất quay cuồng, không phân rõ thực hay mộng.
Cuối cùng, hắn ôm lấy ta, bước vào căn phòng nhỏ – nơi cả hai từng cùng chung sống.
Khi lên đến đỉnh điểm, ta mơ hồ nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ bên tai:"A Nguyệt, ta nhất định sẽ cưới nàng."
"Yên tâm đi."
Sáng hôm sau, ta nhìn chiếc giường ngổn ngang bên cạnh, lặng lẽ sững sờ một lúc lâu.
Người cùng ta hoan lạc đêm qua, đã chẳng còn bóng dáng.
Ta bất đắc dĩ đưa tay xoa trán.
Đã ngủ cùng nhau rồi, chẳng phải chuyện gì ghê gớm.
Chúng ta đều đã không còn trẻ dại nữa, chẳng lẽ ta còn mong hắn phải chịu trách nhiệm với mình?
Ta đứng dậy, bận rộn mở cửa quán, chuẩn bị nguyên liệu, chẳng mấy chốc đã gạt bỏ hình bóng Tạ Kỳ Ngọc ra khỏi đầu.
Nào ngờ, hắn lại cầu xin mẫu phi ban hôn cho ta và hắn.
Nhưng ta chỉ là một nữ đầu bếp thấp kém.
Mẫu phi hắn đương nhiên không thể đồng ý cho hắn lấy ta làm chính thê.
Thế là, hắn quỳ trước cung điện của Thục Quý phi suốt một ngày một đêm.
Về sau, hắn lại quỳ tiếp trước Trường Minh cung của phụ hoàng.
Chuyện này ầm ĩ tới mức khó lòng thu xếp ổn thỏa.
Vậy nên, mấy ngày sau, khi ta đang bận rộn trong quán thì bất ngờ bị hai kẻ lạ mặt đánh ngất, trói chặt, nhét vào xe ngựa, trong đêm đưa thẳng vào cung.
Một chậu nước lạnh tạt mạnh lên người, khiến ta lập tức bừng tỉnh.
Trước mắt ta là một nữ nhân y phục hoa lệ, trên người đeo đủ loại trang sức quý giá mà ta chẳng nhận ra nổi.
Ánh mắt bà ta thâm trầm, không cần nổi giận cũng tự toát ra khí thế áp người.
"Ngươi chính là đầu bếp đã cứu mạng Ngọc nhi?"
2.
Việc ta cứu Tạ Kỳ Ngọc vốn chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.
Khi ấy, hắn được phụ hoàng phái đến Thương Châu để cứu trợ nạn lũ, chẳng ngờ lại bị nước lũ cuốn trôi.
Nhà ta nằm ngay hạ lưu của sông Thương.
Hắn bám lấy một khúc gỗ, trôi dạt theo dòng nước, khi được đưa tới trước cửa nhà ta thì đã thoi thóp, chỉ còn hơi tàn.
Ta vội đưa hắn lên trấn, giao cho y quán, may mắn giữ lại được một mạng.
Chỉ là, có lẽ do bị nước cuốn va đập đâu đó, hắn lại mất sạch ký ức xưa cũ.
Ta liền đặt cho hắn một cái tên mới – A Thời.
Thương tích hắn còn chưa lành hẳn, ta giữ hắn ở lại quán ăn của mình, cho làm tiểu nhị.
Không trả công, nhưng bao trọn ăn ở.
Ba năm trôi qua, Thục Quý phi và Hoàng thượng nhiều phen tìm kiếm gian nan, cuối cùng cũng lần ra được tung tích của hắn.
Lúc ấy, khi Tạ Kỳ Ngọc nhìn thấy ma ma bên cạnh Thục Quý phi, ký ức của hắn mới đột ngột trở lại.
Hắn theo họ hồi kinh.
Trước khi đi, hắn nắm lấy tay áo ta, vành mắt đỏ hoe, luyến tiếc chẳng chịu buông.
"A Nguyệt, hay là… ta không đi nữa?"
Ta gượng cười an ủi:"Sao lại không đi? Mẫu phi và phụ hoàng của chàng vẫn đang chờ."
"Vả lại, chàng trở lại hoàng cung, sau này muốn đến thăm ta, chẳng phải vẫn được sao?"
Hắn nặng nề gật đầu, giọng khàn khàn đầy nặng nề:"Được, ta nhất định sẽ tới thăm nàng."
Hắn quả thật đã giữ lời.
Chỉ trong tháng trước, hắn đã tìm cơ hội đến gặp ta bốn, năm lần.
Mỗi lần đến, hắn đều vui vẻ kể ta nghe chuyện trong cung.
Chỉ là, đêm ấy uống hơi nhiều, mới vô tình để xảy ra chuyện.
Có lẽ vì ta đã "ngủ" hắn nên trong lòng hắn sinh áy náy.
Vậy nên mới gây chuyện đòi cưới ta.
Thục Quý phi hẳn là giận lắm.
Đường đường là hoàng tử mà lại muốn cưới một đầu bếp quê mùa nơi tiểu trấn, chẳng khác nào trò cười thiên hạ.
Bà ta thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt dời sang ta, trầm ổn mà đầy áp lực:"Bổn cung biết, là ngươi đã cứu mạng Ngọc nhi, lại nhiều phen chăm sóc hắn, thật lòng cảm tạ."
Miệng nói lời tạ ơn, nhưng trong mắt bà chẳng hề có chút thành ý, chỉ toàn khinh miệt.
Quả nhiên, lời nói xoay chuyển chỉ trong chớp mắt:"Chỉ là, ngươi xuất thân hèn mọn, làm sao xứng với Ngọc nhi?"