4.
Cuối cùng, Thục Quý phi cũng đồng ý với điều kiện của ta.
Chỉ là, bà ta cảnh cáo ta phải giữ trọn chữ tín.
Phải rời đi thật xa, đổi họ thay tên, từ nay về sau không được vướng bận dù chỉ một chút gì liên quan tới Tạ Kỳ Ngọc.
Vậy nên, ta vội vàng sang nhượng quán ăn, thu dọn đồ đạc, mang theo tấm ngân phiếu hai ngàn lượng, lặng lẽ rời đi không một ai hay biết.
Thục Quý phi nói sẽ tìm cách giữ chân Tạ Kỳ Ngọc trong cung mấy ngày.
Quả nhiên, Tạ Kỳ Ngọc không hề tìm đến ta.
Ta men theo đoàn xe đã chở ta ra khỏi kinh thành, rong ruổi suốt hai tháng, cuối cùng dừng chân tại một trấn nhỏ nơi biên cương xa xôi.
Chỉ là, có một chuyện khiến ta vô cùng khổ tâm.
Ta… lại mang thai rồi.
Chỉ một đêm xuân tiêu, vậy mà lại để ta hoài thai đứa con của Tạ Kỳ Ngọc.
Thật đúng là trò đùa của số phận.
Ta đứng trước cửa y quán, do dự không thôi, định bước vào mua một thang thuốc phá thai.
Nhưng cuối cùng… ta lại chẳng thể bước vào.
Thôi vậy, chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Chẳng lẽ ta lại nuôi không nổi?
Huống hồ, Thục Quý phi đã cho ta từng ấy ngân lượng, tiêu cả đời cũng chẳng hết.
Vài tháng sau, ta hạ sinh một bé trai.
Ta đặt tên con là Huy Nhi.
Dưỡng thương xong, ta lại bắt đầu quay về nghề cũ.
Trước tiên, ta dùng vài trăm lượng bạc mua lại một tửu lâu.
Ta trở thành bà chủ của chính mình.
Nghĩ đến việc tự mình quản lý sẽ quá vất vả, lại còn phải chăm sóc Huy Nhi,
Ta liền thuê thêm đầu bếp, mướn tiểu nhị, lại tìm một người làm chưởng quầy.
Chẳng bao lâu, tửu lâu đã thuận lợi khai trương, buôn bán phát đạt.
Nhìn đám tiểu nhị bận rộn qua lại, ta bỗng nhớ lại cảnh tượng hai năm trước.
Lúc ấy, ta thương Tạ Kỳ Ngọc vất vả một mình, từng nghĩ đến việc thuê thêm vài tiểu nhị.
Thế nhưng, Tạ Kỳ Ngọc khi đó lại sa sầm mặt, bất mãn nhìn ta:"A Nguyệt, chẳng lẽ ta vô dụng đến vậy sao?"
Ta vội xua tay giải thích:"Không phải, không phải, chỉ là ta thấy chàng vất vả quá…"
"Không vất vả."
Hắn bước tới, dường như rất tự nhiên, nắm lấy tay ta.
"Chỉ cần được ở bên A Nguyệt, có vất vả thế nào cũng không sao."
Khi ấy, hắn cũng mặc trên mình bộ y phục vải thô giống ta,
Là ta đã đích thân chọn mua ở phiên chợ, trên áo còn thêu hoa văn thời thượng.
Thế rồi, khi hắn trở về hoàng cung, khoác lên người bộ y phục dành riêng cho một hoàng tử cao quý.
Thật là sang quý, thật là tuấn mỹ.
Lúc đó, ta mới hiểu mình buồn cười đến nhường nào.
Ta đã từng ngây ngốc nghĩ rằng hắn có thể cả đời làm A Thời của riêng ta.
Ta lắc đầu thật mạnh, cố xua tan hình bóng Tạ Kỳ Ngọc khỏi tâm trí.
Hiện tại, ta đã có Huy Nhi bên cạnh, tửu lâu cũng đang phát đạt hưng thịnh.
Như thế… chẳng phải rất tốt rồi sao?
Những người xưa, những chuyện cũ…
Đã qua rồi, thì cũng nên quên đi thôi.
5.
Chớp mắt, đã bốn năm trôi qua.
Biển hiệu của tửu lâu ta cũng coi như đã vang danh khắp thành.
Hơn ngàn lượng bạc gửi trong ngân trang vẫn đều đặn sinh lời.
Huy Nhi cũng dần khôn lớn.
Ta vừa chăm lo dạy dỗ con thơ, vừa quán xuyến công việc tửu lâu, cuộc sống yên bình mà dư dả.
Dù trong quán đã thuê không ít đầu bếp, nhưng mỗi tháng ta vẫn tự mình xuống bếp vài ngày.
Đó là ý tưởng của Phương chưởng quỹ.
Vì ta sở trường một vài món ăn đặc biệt, nên hắn nghĩ ra cách mỗi tháng chỉ cung cấp giới hạn những món ấy trong vài ngày, do chính tay ta chế biến.
Giá cả, tự nhiên cũng cao hơn những món khác đôi ba phần.
Thế nhưng, bởi hương vị thật sự độc đáo, thêm vào đó là tâm lý “của hiếm thì quý,” khách khứa ùn ùn kéo tới, chen nhau chỉ để được nếm thử.
Thậm chí, có người coi việc được thưởng thức món ăn ấy là một niềm vinh dự.
Phương chưởng quỹ lại nhân cơ hội tăng thêm giá, tửu lâu từ đó mà tiền bạc đầy kho, lợi nhuận dồi dào.
Hôm nay chính là ngày món Văn Tư đậu hũ trứ danh của ta được phục vụ.
Nghĩ đến việc còn phải đón Huy Nhi từ nhà tiên sinh dạy vỡ lòng về, ta liền đến tửu lâu từ sớm, dự định nhanh chóng hoàn thành mười phần ăn giới hạn của món đậu hũ này.
Khi ta đang bận rộn trong bếp, bỗng nghe tiếng tiểu nhị từ ngoài vọng vào:"Đông gia, đã có khách tới, chỉ đích danh muốn dùng Văn Tư đậu hũ."
Ta đáp lời, nhanh chóng hoàn thành một đĩa, đặt gọn vào hộp đồ ăn.
Bước nhanh ra khỏi bếp, vừa đưa hộp cho tiểu nhị, vừa cúi đầu xắn tay áo:"Mau mang lên cho khách đi."
Thế nhưng, tiểu nhị ấy không hiểu vì sao vẫn đứng yên, chẳng chịu nhận lấy hộp đồ ăn.
"Nhanh lên nào…"
Trong lòng ta khẽ động, ngẩng đầu nhìn lên—