Tôi đã vô lo vô nghĩ mà theo đuổi Lục Trạch suốt ba năm.
Anh không thích dùng áo mưa.
Sau khi xong việc, luôn để trần nửa người đầy vết cào, quay lưng về phía tôi hút thuốc, ban ơn mà nói:
“Có gì mà sợ, lỡ mang thai thì chúng ta kết hôn.”
Một tháng sau, tôi nhìn hai vạch trên que thử thai, không chọn nói với anh, mà cắt đứt hẳn quan hệ.
Sau này, anh gặp tôi ở trung tâm nạo phá thai.
Tôi đang đỡ bụng bầu trò chuyện với một thai phụ bên cạnh:
“Đừng nhìn lúc chia tay với anh ta tôi sống dở ch dở, chứ thật sự để tôi mang thai con của anh ta, tôi không dám đâu.”
“Giữa ôm con và ôm chăn khóc, tôi vẫn phân biệt được.”
“Cứ yêu trước đã, kết hôn tôi sẽ chọn người khác.”
——
01.
Ngày biết mình mang thai, tôi đến hội sở mà Lục Trạch thường lui tới.
Vừa định đẩy cửa bước vào.
Tôi nghe bên trong đang bàn luận dùng loại bao nào thì thoải mái hơn.
Có người đùa: “Hỏi anh Lục đi, anh ấy có bạn gái, chắc chắn nhiều kinh nghiệm nhất.”
Không lâu sau, tôi nghe thấy Lục Trạch hờ hững mở miệng: “Bao? Chưa từng dùng.”
Người bên cạnh ngây ngẩn: “Một lần cũng chưa dùng? Anh không sợ Hạ Mạt mang thai à?”
Lục Trạch châm điếu thuốc, giọng lẫn trong khói: “Không sao, mỗi lần xong việc, cô ấy tự nhớ uống thuốc.”
Xung quanh lập tức náo động: “Xong rồi, bị anh chơi đến mức ngoan ngoãn luôn rồi.”
Lục Trạch cười nhạt, giọng lười biếng: “Ngoan chỗ nào chứ, hai cái miệng trên dưới tôi đều chơi qua rồi, trên người có mấy nốt ruồi tôi cũng biết rõ.”
Có người nhịn không được hỏi: “Anh Lục, nếu Hạ Mạt thật sự bị anh chơi cho có thai, anh sẽ làm gì?”
Lục Trạch ngừng lại, từ tốn nói:
“Nếu thật sự có thai, vậy thì cưới thôi. Mạt Mạt rất hiểu chuyện, cũng hợp với tôi, nếu cưới cô ấy thì cũng không quá khó chấp nhận.”
Có người trêu chọc: “Tôi nhớ không nhầm thì trước đây bạn gái của cậu đổi tuần nào cũng một cô, cậu lãng tử thế này, thật sự nỡ tìm một người để ổn định sao?”
Lục Trạch thản nhiên nhếch khóe môi: “Chẳng phải cô ấy vẫn chưa mang thai sao? Tôi không nghĩ xa như vậy. Nếu thật sự chán rồi, cùng lắm lúc đó tìm một cái cớ tử tế chia tay, cô ấy sẽ nghe lời thôi. Hơn nữa, cô ấy là kiểu người hay chiều lòng, mỗi lần chia tay, cô ấy sẽ không trách tôi, mà trước tiên sẽ nghĩ xem có phải là do mình có lỗi không, rồi ôm tôi xin lỗi. Lần trước tôi nổi hứng muốn thử ở trong xe, cô ấy không đồng ý, tôi chỉ dọa nhẹ một câu, nói không đồng ý thì chia tay, thế là cô ấy gật đầu.”
Người xung quanh tặc lưỡi: “Trời, dễ lừa thế.”
Lục Trạch cụp mắt, giọng mềm xuống: “Chính vì dễ bị lừa, nên mới không muốn để cô ấy bị người khác lừa. May là cô ấy gặp tôi, nếu gặp kẻ xấu, với cái tính hay khóc đó, khóc đến khàn cả giọng. Chỉ khi ở bên tôi, tôi mới có thể chăm chút nhiều hơn, cũng yên tâm.”
Có người cười: “Ra là anh Lục làm từ thiện à. Nhưng anh đúng là phải giữ kỹ, chỉ cần khuôn mặt của Hạ Mạt thôi, ai mà chẳng muốn chơi. Mặt đã ngây thơ chưa nói, thân hình còn đầy đặn, cong trước cong sau, cái mông như trái đào chín mọng.”
“Nếu đó là bạn gái tôi, tôi vui ch mất.”
Lục Trạch lạnh nhạt liếc anh ta: “Đến lượt cậu à, đừng có mơ.”
Không lâu sau, như chợt nghĩ ra gì đó, ánh mắt anh dịu lại một chút:
“Nhưng cô ấy quả thật rất thuần khiết, dù cho làm bao nhiêu lần, vẫn khóc như lần đầu tiên. Nói thật, nếu thật sự để tôi rời xa cô ấy, tôi cũng khá luyến tiếc.”
Trong phòng, có người trêu chọc lãng tử trở thành kẻ si tình.
Đúng lúc này, có người hỏi một câu: “Nói thật đi anh Lục, nếu Hạ Mạt thật sự có thai, anh có vì cô ấy mà hồi tâm chuyển ý không? Nói ra thì, ban đầu anh đến với cô ấy chẳng phải để chọc tức bạch nguyệt quang Giang Tuyết Mạn sao? Nghe nói gần đây Giang Tuyết Mạn vừa chia tay, hơn nữa còn đang làm việc trong công ty anh, cơ hội của anh đến rồi mà.”
Lần này, Lục Trạch cúi đầu ngẩn người nhìn mặt đất.
Đầu ngón tay đỏ lửa chập chờn.
Rất lâu vẫn không nói gì.
02.
Tôi nhìn hai vạch trên que thử thai.
Thật ra, tôi không phải đến để nói với anh chuyện mình mang thai.
Chỉ là vì bạn của anh gọi điện nói anh say rồi, bảo tôi đến đón anh về.
Thật ra khi thấy Lục Trạch thất thần vì Giang Tuyết Mạn, tôi lại thở phào một hơi.
Kỳ thực, từ lúc có đứa bé này, tôi đã nghĩ đến chuyện làm sao để chia tay với anh.
Ban đầu Lục Trạch đến với tôi, quả thật là vì Giang Tuyết Mạn.
Trên đời có kiểu người như vậy.
Chưa từng chịu khổ, chưa từng bị đả kích, lời nói toát ra một kiểu chưa ăn cơm chan nước mắt, làm sao biết nó mặn tới đâu.
Giang Tuyết Mạn chính là loại người ấy.
Cô ấy là bạn cùng phòng của tôi.
Mỗi sáng, cô ấy đều nhìn vào gương, nắm tay, ngọt ngào tự cổ vũ:
“Chào buổi sáng Giang Tuyết Mạn, cậu là mặt trời nhỏ ấm áp nhất, hôm nay cũng phải cố lên nhé!”
Khi Lục Trạch theo đuổi Giang Tuyết Mạn, lãng mạn đó cả trường không ai không biết.
Các loại hoa hồng, đồ xa xỉ, cứ như không tốn tiền mà đổ lên người cô ấy.
Cô ấy buột miệng nói thích chiếc túi của hãng nào đó, hôm sau chiếc túi ấy đã nằm trước cửa ký túc xá, giá trị bằng ba năm tiền làm thêm của tôi.