03.
Ở bên nhau rồi, Lục Trạch quả thật rất tốt với tôi.
Bố tôi mỗi lần thua bạc lại mò đến trường đòi tiền, không biết Lục Trạch dùng cách gì, nhưng từ đó ông ấy chẳng bao giờ xuất hiện nữa.
Viện phí của bà nội được thanh toán một lần, còn được chuyển vào phòng VIP bệnh viện trung tâm, mỗi ngày hộ lý đều gửi ảnh bà cười tắm nắng cho tôi xem.
Anh có thể dễ dàng thu xếp mọi thứ giúp tôi.
Anh bảo tôi nghỉ hết các công việc làm thêm.
Mỗi ngày đều tặng quà, tạo bất ngờ, hết cái này đến cái khác.
Từ túi hàng hiệu đến trang sức đặt riêng, thậm chí một lần tôi buột miệng nói muốn học khóa tài chính, hôm sau anh đã mời thầy riêng đến trường.
Đi cùng anh, tôi học được cách đọc báo cáo tài chính, biết đầu tư, dần dần nắm được nhiều kỹ năng kiếm tiền.
Ngoài ra, chúng tôi cũng giống như những cặp đôi bình thường: ôm nhau, hôn nhau, thậm chí thuê phòng.
Lần đầu tiên của tôi, anh để trần nửa người, bờ vai trắng lạnh căng ra một đường cong đẹp mắt.
Khi cúi xuống hôn tôi, sợi dây bạc trước cổ anh chạm vào xương quai xanh tuyệt đẹp, khẽ lay động theo từng nhịp.
Tim tôi đập loạn, suýt thì ngạt thở.
Anh bật cười khẽ:
“Ngốc. Lần sau hôn nhớ thở.”
Dục vọng của Lục Trạch thật sự rất lớn, tôi cũng buộc phải học cách thích ứng những trò của anh.
Anh không thích dùng bao, tôi liền uống thuốc.
Anh thích cảm giác kích thích, tôi liền cùng anh thử nhiều nơi khác nhau để giữ cảm giác mới mẻ.
Nhưng anh quả thật cũng rất tệ.
Ở bên tôi rồi, phụ nữ xung quanh anh vẫn không thiếu.
Anh vốn không bao giờ từ chối ai.
Trên mạng xã hội khoe ảnh thân mật với đủ loại hotgirl.
Trong các buổi tiệc bị người khác khoác tay mập mờ cũng chẳng hất ra.
Thậm chí có cô gái trực tiếp gọi đến thách thức tôi.
Tôi từng khóc vì chuyện này.
Anh chẳng mảy may để ý:
“Anh với em là yêu đương, không phải đi tu làm hòa thượng. Em chơi không nổi thì thôi, anh không ép. Vậy chia tay đi, anh tìm người chơi được.”
Sau đó, tôi trở nên ngoan ngoãn, chẳng nói gì nữa.
Thật ra, tôi cũng chẳng ngoan như anh nói.
Tôi là phụ nữ, cũng cần phát tiết đúng lúc.
Lục Trạch vừa đẹp trai vừa giàu có, còn ai thích hợp hơn?
Anh quả thật rất hấp dẫn.
Không thể phủ nhận, trong lúc tôi sa sút nhất, anh đã kéo tôi ra.
Tôi rất cảm kích.
Cũng từng thật lòng thích anh.
Nhưng anh vốn là kiểu người như vậy.
Sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Anh không hiểu yêu, cũng chẳng bao giờ học được cách yêu.
Thỉnh thoảng, anh vẫn bắt chước dáng vẻ người yêu để dỗ dành.
Khi vào trong, tôi kêu đau, anh cũng sẽ nâng mặt tôi, hôn đi hôn lại, miệng nói anh yêu tôi.
Anh giống một con chó điên được nuông chiều, nhưng nếu cứ thuận lông mà vuốt, thì cũng sẽ có chút quan tâm đến bạn.
Người như thế, yêu chơi thì được.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng anh đi hết cuộc đời.
Tôi đã hai mươi bảy tuổi, không còn sức để chơi nữa.
Tôi cũng muốn tìm một cơ hội thích hợp.
Để nói lời chia tay với anh.
04.
Từ hội sở trở về.
Lục Trạch cùng bạn uống rượu, rất khuya mới về nhà.
Hôm sau, anh gọi điện cho tôi, giọng còn vương chút lười nhác mới tỉnh:
“Mạt Mạt, đến công ty mang cho anh một bộ tài liệu, anh họp cần dùng.”
Đến công ty, tôi vô tình gặp Giang Tuyết Mạn.
Giang Tuyết Mạn mặc bộ đồ công sở bạc màu, ôm một chồng tài liệu, tóc buộc gọn gàng, nhưng khóe mắt vẫn lộ vẻ bối rối.
Mấy hôm trước, bạn đại học của tôi có kể.
Xưởng của bố Giang Tuyết Mạn phá sản.
Bạn trai định kết hôn với cô cũng cuỗm nốt số tiền cuối cùng rồi bỏ trốn.
Bây giờ cô chỉ là nhân viên quèn ở công ty Lục Trạch, ngay cả tư cách gặp mặt anh cũng không có.
Thấy tôi, Giang Tuyết Mạn ngẩn người.
Cô che miệng, ngạc nhiên:
“Cậu là Hạ Mạt, sao thay đổi nhiều vậy, trước đây rõ ràng cậu còn…”
Lời chưa dứt.
Giọng nói lười nhác của Lục Trạch từ phía sau vang lên.
“Mạt Mạt, tài liệu của anh đâu?”
Anh đi tới, tự nhiên vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm cọ vào sau đầu tôi.
Động tác thân mật như đã làm cả nghìn lần.
Giang Tuyết Mạn nhìn Lục Trạch thành công rực rỡ, ánh mắt thoáng một chút hụt hẫng.
Môi cô mím chặt thành một đường, ngón tay ghì đến trắng bệch lên tập tài liệu.
Nhưng Lục Trạch vốn chưa từng tỏ ra thân mật với tôi ở công ty.
Tôi biết, anh cố ý diễn cho Giang Tuyết Mạn xem.
Lần thứ hai gặp Giang Tuyết Mạn, là dịp kỷ niệm năm năm yêu nhau của tôi và Lục Trạch.
Lục Trạch đặt nhà hàng năm sao hạng sang nhất.