Sau khi kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi qua đời, tôi mới biết thì ra anh ấy cũng thích tôi.
Tôi quay ngược thời gian trở về một tuần trước vụ tai nạn, tìm mọi cách bám theo anh ấy, chỉ để cứu lấy mạng anh.
Kẻ đã khiến anh ấy gặp chuyện — cũng chính là tình địch của tôi — gửi cho anh một tấm ảnh mặc tất đen đầy khiêu khích.
Tôi lập tức kéo ống quần mình lên trước mặt anh, liếc mắt đưa tình, ánh nhìn mơn trớn.
Không ngờ anh lại ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tôi dè dặt hỏi:
“Cậu... chẳng lẽ đang thèm khát thân thể tôi thật à?”
1
Kẻ đối đầu không đội trời chung với tôi – Lộ Hằng – thật sự đã chết rồi.
Cậu ấy qua đời vào cuối học kỳ năm nhất cao học.
Vụ tai nạn xe ấy chỉ cướp đi sinh mạng của cậu, còn chiếc xe tải gây tai nạn và tài xế thì không hề hấn gì.
Cha mẹ cậu từ quê nhanh chóng đến trường, khóc lạc cả giọng.
Tôi cũng khóc đến nỗi nước mắt nước mũi tèm nhem.
Cho đến khi cha mẹ cậu tìm đến tôi, họ nói:
“Cháu là Tiếu Nhan phải không? Nhật ký của Tiểu Hằng nhà bác viết toàn về cháu. Bác nghĩ cháu nên xem qua.”
Tôi đón lấy, đó là một cuốn nhật ký 365 ngày, dù Lộ Hằng chỉ viết được vài ngày ngắn ngủi.
【Ngày 1 tháng 9 – May mắn được xếp cùng lớp với Khúc Gỗ nhỏ, cô nhóc này ngày đầu khai giảng đã thêm bao nhiêu bạn nam vào WeChat. Cô ấy thật sự là khúc gỗ hay chỉ “gỗ” với mình tôi vậy?】
【Ngày 5 tháng 9 – Người tinh ý ai cũng nhìn ra quan hệ tôi với cô ấy không đơn giản, chỉ có cô ấy là không nhận ra. Đúng là khúc gỗ.】
【Ngày 21 tháng 9 – Chịu hết nổi, cô ấy lại gọi tôi là “chị em” nữa kìa. Má ơi.】
【Ngày 30 tháng 9 – Rủ cái khúc gỗ này đi chơi lễ Quốc Khánh mà cũng không đi, chỉ biết về nhà ngủ nướng. Thôi được, tôi cũng về nhà ngủ vậy.】
…
Một tuần trước khi mất, cậu ấy viết dòng cuối cùng trong nhật ký:
【Ngày 19 tháng 12 – Rõ ràng là có người mình thích mà không thể nói ra, thật sự bực bội chết đi được.】
Lúc đó tôi mới biết, thì ra cậu ấy cũng thích tôi.
Nước mắt tôi thi nhau rơi xuống trang giấy, làm nhòe cả nét mực.
Đột nhiên, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, tôi mất đi ý thức.
Mở mắt ra lần nữa, tôi lại đang ngồi trong phòng học ồn ào náo nhiệt.
Các bạn xung quanh trò chuyện rôm rả, ngoài cửa sổ, những chiếc lá vàng úa ánh lên dưới nắng như dát vàng – chân thực đến nỗi không giống đang mơ chút nào.
Tôi nhìn quanh một lượt, không ngờ lại thấy Lộ Hằng đang ngồi hai hàng ghế phía sau, đúng lúc ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Nhìn thấy người đã chết rồi ư? Vậy chắc tôi đang mơ thật rồi.
Lộ Hằng nhìn tôi, vẻ mặt ngày càng nghiêm túc, mím môi đến mức lạnh lùng. May là hôm nay trời nắng, ánh sáng phủ lên gương mặt trắng trẻo của cậu ấy một tầng ấm áp, khiến sống mũi cao thẳng kia cũng bớt lạnh lẽo hơn phần nào.
“Lâm Tiếu Nhan, cậu bị ngốc à? Nhìn tôi chằm chằm làm gì vậy?”
Ôi trời ơi, người đã chết mà còn nói chuyện được!
Tôi còn đang muốn hỏi han vài câu, thì có người vỗ nhẹ lên vai tôi.
Tôi quay lại, là một cô gái ăn mặc tinh tế, chính là Uông Y Chân.
Rõ ràng là học chuyên ngành khác, nhưng dạo gần đây lại xuất hiện liên tục, theo đuổi Lộ Hằng rất dữ.
Cũng chính vì cô ta giả vờ gặp nguy hiểm, nên Lộ Hằng mới vội vàng rời trường lúc nửa đêm và gặp tai nạn.
“Lâm Tiếu Nhan, xin hỏi tớ có thể ngồi cạnh cậu không?”
Tôi thầm nghĩ: Không đời nào!
Tôi lắc đầu, nhưng miệng lại tự động thốt ra:
“Được chứ, cậu là…?”
Ủa??? Miệng tôi sao lại không nghe lời vậy trời???
2
“Tớ là Uông Y Chân, không cùng chuyên ngành với các cậu, cậu không biết tớ cũng là bình thường thôi. Nhưng tớ và Lộ Hằng thì rất thân đấy.”
Nói câu đó, Uông Y Chân còn cố tình liếc mắt về phía Lộ Hằng mấy lần, rồi chớp chớp lông mi với tôi, giọng thì õng ẹo giả tạo thấy rõ.
Cô ta lại đặt tay lên vai tôi, thúc giục:
“Cậu chẳng phải nói cho tớ ngồi cạnh rồi sao? Mau nhích vào trong chút đi.”
“Tốt thôi, tớ nhường chỗ đây.”
Cái miệng chết tiệt này! Lại tự động đáp lời nữa rồi!
Tôi thì không nhường đâu nhé!
Hai tay tôi đặt trên bàn, chống cằm quay sang nhìn cô ta, mặt lạnh tanh.
Không cho ngồi thì sao nào?
“Thế sao cậu không nhích vào? Đừng nói là… cậu…”
“Là sao?”
“Là cậu thích Lộ Hằng nên mới có ác cảm với tớ!”
Giọng Uông Y Chân vang to, khiến cả bốn hàng ghế trước sau đều ngoái nhìn chúng tôi.
“Tôi không có thích Lộ Hằng!!!”
Trời ơi, cái miệng này còn hét lên to hơn! Cả lớp quay sang nhìn.
Cả Lộ Hằng cũng quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt cậu như chấn động, kiểu như tôi vừa bôi tro trát trấu vào mặt cậu vậy.
Oan uổng quá, tôi thích Lộ Hằng mà, tôi không muốn giấu nữa!
Tôi thật sự rất muốn nói với cậu ấy, dù bây giờ chỉ là một giấc mơ thôi cũng được.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại biến thành:
“Tôi và Lộ Hằng chỉ là bạn bè tốt, mong cậu đừng hiểu lầm, tránh gây ra phiền phức không đáng có.”
Từng chữ, từng câu, giống hệt lời tôi đã nói cách đây một tuần.
Sau khi nghe xong, vẻ mặt của Lộ Hằng dần lạnh xuống.
Tôi lắc đầu lia lịa, suýt rơi nước mắt vì tức — rõ ràng tôi không hề muốn như thế!
Thầy dạy Toán cao cấp bước vào lớp, màn kịch lố mới chịu dừng lại.