6.
Ngày giỗ của mẫu thân ta cũng sắp đến. Lần này đưa Nghênh An hồi kinh, cũng để nó cùng ta thắp nén hương cho mẹ.
Từ khi chào đời, Nghênh An chỉ sống nơi biên ải, quen thuộc cảnh binh đao tàn khốc, chưa từng nếm trải sự yên bình hoa lệ nơi kinh thành.
Trước khi rời đi, Nghênh An hiếm khi chủ động, vậy mà hôm nay lại bất ngờ trèo lên, đặt một cái hôn lên má ông ngoại. Sau đó từ trong tay áo lấy ra một chiếc bùa bình an, cung kính dâng lên.
“Ngoại công, đây là bùa bình an mà con nhờ thúc thúc Dương mua giúp. Thúc ấy bắt con làm bài tập ba ngày liền, con đều làm được hết. Ban đầu thúc định thưởng cho con một cây kẹo hồ lô, nhưng bác bán hàng nói bùa bình an có thể giúp người ta an toàn vô sự. Trong doanh trại lúc nào cũng có người bị thương, con không muốn ông ngoại bị đau, nên con xin thúc mua cái này. Con tặng ông, ông đeo vào rồi thì cả đời bình an khỏe mạnh.”
Phụ thân ta lặng lẽ nhận lấy, ôm chặt lấy Nghênh An, hôn rồi lại ôm như thể ôm một bảo vật trong tay, không nỡ buông ra.
Nghênh An vì có dung mạo trắng trẻo dễ thương, tính tình lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, nên rất được lòng các tướng sĩ trong quân doanh.
Phó tướng Dương là người yêu thương nó nhất, cứ cách vài ngày lại đem đề bài đến thử thách. Nó được thưởng chẳng ham ăn bánh lạ, mà lại biết chọn bùa để tặng ông ngoại. Không hổ là con ta, hiếu thuận, giống mẹ!
Lúc xe ngựa đến cổng thành, Nghênh An ngẩng đầu, kinh ngạc phát hiện ông ngoại đang đứng trên lầu thành.
“Ngoại công ơi, Nghênh An sẽ nhớ người lắm. Người phải chờ con với mẹ về đó nha!”
Cái giọng lớn như hét ấy, quả thật là thừa hưởng từ ông nó.
Tựa hồ phụ thân ta nghe được, chỉ thấy ông giơ tay lên, mạnh mẽ lau lệ, rồi phất tay nói:
“Cát bụi bay vào mắt thôi. Ta đi về đây, hai mẹ con lên đường sớm đi, trời mà tối là khó đi đó.”
7.
Vừa vào kinh, Hoàng thượng liền hạ chỉ thiết yến, khoản đãi các võ tướng vừa hồi triều báo cáo công vụ.
Trên yến tiệc trong cung, vị thiên tử trẻ tuổi, dung mạo còn non nớt, ngồi ngay ngắn trên ngự tọa.
Phía bên hữu, thấp hơn một bậc, có một bóng người cao lớn nhưng vóc dáng lại mảnh khảnh, tư thế ung dung tự tại, chẳng giống chút nào với đám đại thần đang ngồi nghiêm chỉnh phía dưới.
Người đó, hẳn chính là vị Nhiếp chính vương Cố Trì — kẻ dưới một người, trên vạn người.
Sau một hồi chào hỏi khách sáo, Thánh thượng nhắc đến công lao của ta nơi biên ải, không ngớt lời ngợi khen tuổi trẻ tài cao.
Cùng dự yến hôm ấy còn có Tướng quân Yến, người trấn thủ phía Nam, cũng là huynh ruột cùng mẹ với Thái hậu.
Tiểu hoàng đế hiện tại chẳng phải do Thái hậu sinh ra.
Suốt bao năm nay, quyền bính nằm gọn trong tay Thái hậu, mãi đến khi Nhiếp chính vương dần nắm thực quyền, Thánh thượng mới dần bước vào giai đoạn thân chính.
Chỉ vài câu khen ngợi của hoàng đế dành cho ta, không khí liền trở nên kỳ lạ.
Vị hoàng đế nhỏ tuổi này thật không nể tình, lại dám đẩy mũi giáo dư luận về phía ta.
Ta vội nâng chén cười xòa, rồi một hơi uống cạn:
“Đội ơn Hoàng thượng quá khen. Vi thần lần này lập công cũng chỉ là may mắn. Vi thần vụng lời, xin lấy chén rượu này thay lời chúc — nguyện Đại Uyên quốc thái dân an, hưng thịnh thái hòa!”
Một chén rượu uống cạn, sắc mặt âm trầm của Yến tướng quân cũng dịu xuống đôi phần.
Chúng thần thấy vậy liền vội vã nâng chén phụ họa.
Ta khẽ liếc sang, ánh mắt vô tình chạm phải bóng dáng Nhiếp chính vương Cố Trì vẫn lặng lẽ giữa tiệc, thanh lãnh như gió sớm.
Nghe đồn, hắn vốn là con riêng của Thụy Vương — đệ đệ tiên đế, thân mẫu chỉ là một cô nương ti tiện chuyên nghề mò ngọc.
Thuở nhỏ long đong trôi giạt, chịu đủ khổ cực nhân gian, bởi vậy tính tình lạnh lùng tàn khốc, mưu trí hơn người, trong số chư thần nhanh chóng vươn lên nổi bật.
Trước khi băng hà, tiên đế đã lập hắn làm Nhiếp chính vương, phò trợ tân đế.
Nghĩ kỹ lại, vị tiểu hoàng đế này tuổi mới ngoài mười, vừa thân chính chưa lâu mà đã có khí thế cường thịnh như hôm nay — sau lưng, tất nhiên không thể thiếu bàn tay âm thầm của Cố Trì.
Lần này hồi kinh, kỳ thực ta còn có một tâm nguyện muốn tấu trình cùng Thánh thượng — cầu xin một phần ban thưởng.
Phụ thân ta trấn thủ biên cương đã nhiều năm, chịu gió tuyết rét buốt, thân thể chẳng còn dẻo dai như xưa. Nếu có thể được điều hồi kinh dưỡng bệnh, hẳn ông sẽ dễ chịu hơn đôi phần.
Ta lặng lẽ cầm chén rượu, khẽ khàng tiến lại gần người kia.
“Vương gia, danh tiếng của ngài, vi thần từ lâu đã kính ngưỡng. Nay may mắn được gặp, xin được kính ngài một chén.”
Hắn tao nhã nâng chén, uống cạn trong một hơi, không nói gì, chờ ta lên tiếng tiếp.
Ta khom người, cung kính nói:
“Vương gia, phụ thân thần nhiều năm trấn thủ biên thùy, nay thân thể đã không còn khỏe mạnh như trước. Không biết thần có thể mạo muội thỉnh cầu ngài, thay thần nói giúp với Thánh thượng một tiếng, điều phụ thân thần hồi kinh an dưỡng?”
Một thoáng trầm mặc, giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Chu tướng quân đã từng nghe những lời đồn đãi trong kinh thành về bản vương, vậy hẳn cũng biết — bản vương sẽ không đáp ứng yêu cầu này.”
“Phía Tây Bắc chính là tuyến phòng ngự đầu tiên chống lại Hồ tộc nam hạ. Một khi thất thủ, Chu tướng quân… có biết hậu quả là gì không?”
Sắc mặt hắn vẫn ung dung, không mảy may biến đổi. Nhưng lời nói thốt ra… lạnh lẽo đến rợn sống lưng.
Ta run lên, vội mượn cớ cáo lui.
“Đồ nam nhân thối, làm bộ làm tịch, cứ như ta nợ bạc nhà ngươi vậy!”
Đêm ấy, ta đã uống không ít, tới độ đầu óc quay cuồng, phải bám tường mới bước đi nổi trong cung.
Đi ngang lối đá rải, nhìn mấy viên sỏi nhỏ trên đường, bỗng nhớ tới cái bộ dạng cao cao tại thượng, mặt lạnh như sương của Cố Trì khi nãy, lửa giận trong lòng ta bốc lên, không nhịn được tung chân đá mạnh:
“Cho ngươi kiêu, cho ngươi chảnh! Hai mươi tám tuổi rồi còn chưa cưới vợ, sống cô đơn cũng đáng!”
“Đồ chó chết! Sớm muộn gì ta cũng cưỡi lên đầu ngươi cho coi!”
Ngay lúc ấy, khóe mắt ta bỗng thấy vạt áo đen thấp thoáng bên cạnh.
Ngẩng đầu nhìn lên — chỉ thấy một nam nhân cao lớn, vận triều phục thâm sắc, sắc mặt đen sì như đáy nồi.
Xong đời.
Bộ y phục kia… chẳng phải chính là bộ mà Nhiếp chính vương hay mặc đó sao?!
Muốn chuồn cũng đã muộn.
Ta vội thu chân lại, nào ngờ không cẩn thận dẫm phải viên đá nhỏ, trẹo mắt cá, ngã lăn ra đất.
Giọng hắn chầm chậm vang lên, tràn ngập sát khí lạnh băng:
“Vừa rồi, Chu tướng quân hình như đem bản vương so sánh với… chó? Có phải đang mắng bản vương?”
Não ta xoay nhanh như chớp.
“Không có, tuyệt đối không có! Vương gia nghĩ kỹ mà xem, chó ấy mà… tiếng sủa vang lắm. So với ngài, chẳng phải ý là… ngài thân thể cường tráng sao?!”
Ta lảo đảo định vịn tường đứng dậy, ai ngờ mắt cá chân đau nhói, suýt nữa lại ngã thêm lần nữa.
“Xì…!”
Ánh mắt sắc như dao lạnh lẽo đảo qua một lượt từ đầu tới chân ta, hắn khẽ hừ lạnh: