Ta suýt chút nữa đã quỳ xuống cầu xin lão chủ!
Bao nhiêu tài sản gom góp bấy lâu, ta đã dốc hết, gom đông góp tây, vậy mà vẫn còn thiếu năm lượng bạc.
Lão chủ trợn mắt, khinh khỉnh nói: “Không có tiền còn bày đặt làm oai cái nỗi gì chứ!”
Ta cũng đâu ngờ rằng, muốn mua được Tạ Duẫn lại đắt đỏ đến thế!
Sớm biết vậy, ta đã không cố chấp đến vậy rồi!
Bị người ta mắng nghèo thì có sao, ít ra còn hơn thực sự rơi vào cảnh túng thiếu.
“Lão chủ, hay là ông chờ thêm chút nữa, biết đâu có quan lại quyền quý nào tới mua hắn thì sao?” Ta chần chừ, phân vân.
Số tiền này, là ta cẩn thận tiết kiệm suốt bao năm nay, thật lòng chẳng đành lòng mà tiêu xài hết.
Lão chủ cười khẩy một tiếng, lắc đầu thở dài: “Phủ Trấn Nam Vương phạm tội diệt tộc tru gia, quan phủ đem thế tử quẳng vào chợ nô lệ, chính là muốn dày vò hắn, bức ép hắn đến chỗ chết. Hừ, quan lại quyền quý gì chứ, đến cả ăn mày bên đường cũng phải tránh xa hắn nữa là.”
Ta ngoảnh đầu nhìn lại.
Tạ Duẫn khoác trên mình bộ y phục rách rưới, ngồi trên nền đất lạnh băng, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng lạnh lùng.
Hắn mặc kệ người khác xì xào bàn tán, gương mặt tuấn tú không hề lộ chút cảm xúc nào.
Các bà mối đã không chờ nổi mà tiến lại gần, tỉ mỉ quan sát Tạ Duẫn.
Thậm chí có người còn đưa tay chạm vào mặt hắn.
Lão chủ sốt ruột giục giã: “Cô mua hay không mua đây?”
Ta nhắm mắt, cắn răng đưa ra tấm ngân phiếu.
Mua xong Tạ Duẫn, ta đưa cho hắn tờ nô khế.
“Đi đi, đừng để ta phải nhìn thấy ngươi nữa.” Ta bực bội phất tay.
Ta đau lòng lắm!
Ban đầu ta tính sau khi đến vương phủ từ hôn xong sẽ tranh thủ kiếm chút lợi lộc.
Nào ngờ chẳng lấy được đồng nào, ngược lại còn phải bỏ tiền ra!
Tiền đã tiêu, hôn cũng đã từ, vốn dĩ ta và hắn nên mỗi người một ngả.
Nhưng Tạ Duẫn lại không rời đi, ngược lại còn bám theo ta.
Hắn nhẹ giọng nói: “Ngươi phải bảo vệ ta.”
Ta gắt lên: “Lấy lý do gì chứ!”
Tạ Duẫn bình tĩnh đáp: “Ta có tiền.”
Ta im lặng một thoáng, rồi nở nụ cười hòa nhã: “Vừa nãy ta lỡ lớn tiếng quá, có làm ngươi sợ không? Ngươi đừng để bụng nhé, ta xưa nay giọng nói vốn đã hơi lớn rồi.”
Ta thực sự đã hiểu thế nào là "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa"!
Vương phủ đã sụp đổ rồi! Vậy mà Tạ Duẫn vẫn tiêu tiền như nước.
Ta thật căm ghét đám người giàu có này!
Tạ Duẫn thuê hẳn một căn thượng phòng hạng nhất, còn gọi người mang nước nóng để tắm rửa thay y phục.